Trang

04/10/2014

HỚ

       Đây là câu chuyện của bạn anh! Nàng tên Nở (Thị Nở thật nha, nàng sống ở Làng Vũ Đại hẳn hoi mới chết chứ). Nở làm những bài thơ đọc thì thôi rồi! Anh mê mẩn với những tế bào thơ của nàng, nay tự dưng nàng có chuyện này , anh bê nguyên si về nhà treo. Sai xót gì là do Nở bạn anh chứ không phải do anh nha. 
                                                                       ###  ###  ###

        
   Ngày nàng thẹn thùng nói với bà cô về ý định kết tóc xe tơ của mình với thằng Hớ. bà cô đã đùng đùng nổi giận mắng té tát, y như cái bà cô nàng Thị Nở của Nam Cao khi nghe tin thị thầm yêu vụng nhớ cái thằng mặt băm mày vằm Chí Phèo vậy. Bà cô mắng mà như hát:" Mày có bị dở người không hả giời, cái thằng trời đánh, thánh vật, mặt mũi cũng giống người không đến nỗi nào nhưng chẳng được phúc ấm tổ tiên hay sao ấy mà cấm có cười được cái nào từ cha sinh mẹ đẻ tới giờ, đến mẹ nó còn chẳng chịu nổi mà phải dứt gánh ra đi thì mày chết nó ở chỗ nào nói cho tao xem…”.
   Nàng biết nói gì với bà cô đây, bởi bà cô của nàng đi qua hết thời tuổi trẻ, sấp ngửa sắp đến cái tuổi lục tuần cũng đã thấy mùi tình yêu chín nó thế nào đâu. Nàng cũng đã sắp ba mươi rồi cũng chưa biết cái mùi ấy, nhưng nàng không muốn đời mình cũng tẻ nhạt, vô vị như vậy. Không biết cười thì sao chứ, còn hơn cái thằng góa vợ xóm dưới lúc nào cũng cười tít, hấp ha hấp háy, xoắn xuýt mỗi khi nàng ngang qua. Nàng nhớ khi còn trẻ nàng có coi cái phim chi đó về một người đàn ông có bộ mặt cười, cả ngày lẫn đêm đều toe toét, nhăn nhở. May mà có một cô gái mù yêu thương, mà cô ta mù chứ không thì… chết khiếp. Chàng Hớ của nàng không cười thì có sao, đàn ông phải lành lạnh một chút thì mới thu hút, mới đàn ông đích thực chớ.
   Mà chàng Hớ của nàng chưa thèm cười đấy thôi, như câu chuyện về Thánh Gióng ấy, ba năm không nói không cười rồi cái dịp giặc Ân tràn đến để một đứa trẻ bỗng nhiên vươn vai trở thành anh hùng, dũng sĩ. Chàng của nàng có trễ hơn thì cũng vì chưa có dịp. Mà biết đâu ý trời sắp đặt chính nàng, tình yêu của nàng, nụ cười của nàng sẽ mở được cánh cửa tâm hồn chàng, rồi xem không có cái gì là muộn.
   Cái tin Thằng Hớ cưới vợ cũng làm đề tài cho mấy bà nhiều chuyện trong cái xóm te tẻ này, họ kể cho nhau nghe lại chuyện hồi xưa khi thằng Hớ lên năm lên ba. Mẹ nó cứ thấp thỏm, nhăn nhó là sao con mình khác những đứa trẻ khác là không bao giờ khóc cũng chẳng khi nào cười, bà đã thử bằng đủ mọi cách từ mắng, đánh, nựng nịu, làm trò, mua quà đều vô ích. Bà thả con vào giữa đám trẻ đang nô đùa cười la thì nó chỉ ngồi đó như một đụn thịt vô hồn, thậm chí bị bọn nhỏ chọc ghẹo, cười cợt nó vẫn thản nhiên không một mảy may xúc cảm. Nhiều người bảo nó lì lợm nhưng khối người bảo nó bị ma làm, có khi là các cụ quở cũng nên, đặt tên cho con gì không đặt lại gọi cái tên Hớ, như là phỉ báng cợt cười, đúng là số phận. Bà mẹ lo càng thêm lo, cúng vái khắp nẻo mà nó vẫn vậy, bà lên xã xin đặt lại tên cho con là Trung Dũng nhưng người làng vẫn quen với cái tên thằng Hớ. Nó vẫn ăn, vẫn lớn, vẫn học hành bình thường nhưng tuyệt nhiên không khóc cũng chẳng cười… “ Đấy cái đận bố nó chết nó cũng có rỏ giọt nước mắt nào đâu, nó có khác gì cái cột giữa nhà, giờ thì mẹ nó sang làng bên theo lão lái buôn nó cũng vẫn vậy khác gì ma xó…mà cái con ấy nó cũng xinh xắn đấy chứ cứ ẩm ẩm ương ương như bà cô nó rồi ôm cái cột nhà làm chồng … đúng là tội trời đày...".
   Ngày cưới cũng rôm rả, mọi người chỉ chờ chực để được dịp chứng kiến cái nụ cười ngàn năm có một. Chỉ tội cho ông phó nháy làm đủ mọi cách mà vẫn không được cái ảnh nào cho nó ra hồn vì chú rể cứ như rô bốt di động, còn cô dâu thì toe toét như diễn viên hài đóng thế. Nàng liếc sang chàng nhủ thầm tại hôm nay đông dân làng quá nên chàng ngại. Rồi xem nhất định chàng Hớ của nàng sẽ cười, nàng tin là như vậy và khoác tay chàng cười sáng láng trong bộ váy cưới rạng rỡ.
   Khách khứa đã về hết, bóng tối cũng đã nhẹ nhàng phủ lên khắp cảnh vật như khơi gợi , như trở che. Căn phòng đã được nàng kê dọn, sửa sang gọn gàng ấm cúng, nàng thèn thẹn nhìn chàng, đôi gò má ửng hồng, nụ cười gọi mời dịu ngọt. Nàng chờ đợi phút giây dâng hiến và giao hòa trọn vẹn … mồ hôi chàng chảy ròng ròng nhưng ánh mắt găm vào đâu đó phía sau nàng…
   Nàng thành đàn bà nhưng ban mai đón nàng không phải là nụ cười mãn nguyện mà là đôi môi bỏng rát bởi chính hàm răng của nàng. Đôi mắt vô hồn, lạnh buốt găm vào trái tim nóng bỏng của nàng. Nhìn chồng ngủ ngon lành nàng thì thầm với chính mình bằng mọi cách sẽ giành được nụ cười, ánh mắt chàng sẽ phải ấm lên. Nhất định nàng không chịu thua, dù ông trời , dù định mệnh khắt khe thế nào đi chăng nữa. Nàng soi gương chải tóc và lại nở nụ cười hy vọng.
   Một tháng, hai tháng, Nụ cười tràn trề của nàng bao phủ lên chàng, sưởi ấm căn nhà nhỏ bé. Nụ cười tỏa nắng đón chàng khi tỉnh giấc, nụ cười dịu dàng trong bữa ăn, nụ cười mơn man khi đêm xuống. Chàng sẽ cười, mắt chàng sẽ lung linh. Trái tim chàng có là đá tảng thì cũng thành vôi, có là sắt cũng tan chảy thành nước. Nàng không tin vào ý trời mà chỉ là niềm vui chưa chạm tới nơi tận cùng của con tim chàng để bật lên thành nụ cười, nàng sẽ chờ đợi và sẽ là chiếc chìa khóa vàng mở ra cánh cửa của thế giới nội tâm của chàng, chỉ cần thời gian thôi.
   Nàng nhào vào lòng chàng với nụ cười tươi rói trên tay là kết quả siêu âm, một sinh linh bé nhỏ đã hình thành, nàng sắp được làm mẹ. Chúng ta … chúng ta … anh…em… nàng lắp bắp mà không biết mình nói gì. Không một gợn cảm xúc, đôi mắt trân trối một khoảng không lạnh lẽo vô định. Tim nàng thắt lại và lần đầu tiên niềm tin sắt đá của nàng lung lay, chẳng lẽ tin vui này cũng chỉ sượt qua không gian mênh mông giữa chàng và nàng, nước mắt lặng lẽ chảy qua đêm.
   Nàng đi đứng đã bắt đầu nặng nề, chàng vẫn vậy, đôi lúc nàng tự an ủi thôi thì tính trời , nàng vẫn còn hạnh phúc hơn nhiều người đàn bà khác còn bị chồng đánh chửi, chửa vượt mặt còn phải gánh gồng quần quật, chàng vẫn quan tâm nàng với một khoảng trống rỗng xa xăm, nàng cứ chới với khi vui thắt buồn rồi không biết từ đâu những ý nghĩ len lỏi trong đầu:” Liệu giọt máu của chàng có giống chàng không, nó có biết cười không”. Cái thai càng to thì nỗi lo lắng của nàng càng lớn. Nụ cười của nàng cũng rơi rớt dần từ khi nào, đôi mắt nàng cũng bắt đầu xa xăm, mênh mông vời vợi.

   Rồi cái ngày mong mỏi cũng tới, thằng bé bụ bẫm kháu khỉnh ra đời, cơn đau đàn bà xé nát nàng, nhưng một cơn đau khác khủng khiếp hơn dìm nàng xuống đáy tuyệt vọng khi đôi mắt chàng thờ ơ nhìn đứa trẻ đỏ hỏn trên tay nàng… Phòng hậu sản bỗng xôn xao bác sĩ, y tá khi người sản phụ mới sinh cất những tràng cười hớ… hớ…hớ xen lẫn tiếng khóc oa … oa …

4 nhận xét:

  1. Đợi mãi chẳng thấy ai vô lấy tem vàng. CT để nó trên bàn anh Sỏi nhé!
    CT chỉ muốn nhặt tem lá thôi :)
    Đọc cái chuyện này thấy buồn hiu là buồn. Cái anh chàng Hớ thấy quen thuộc quá. Còn cô Nở, CT đi tìm suốt mấy làng vẫn chả thấy có người hao hao...

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Cầu tre ơi !
      Sỏi cũng không có khái niệm tem, như bạn thôi. Đến được nhà Sỏi và chia sẻ với nhau là vui và hài lòng rồi. Hihi!

      Xóa
  2. Em hình dung người mới sinh cất tiếng cười hơ hớ mà em buồn cười quá. Ở bên face em hay dùng cái mặt cười, nó đc gõ như này :v :v :v

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Ôi Hà Dương!
      Cái tên này nghe thân quen quá ! Chắc người cũ kẻ xưa đây mà ! Rất cảm ơn em!

      Xóa

Cảm ơn bạn!