MUỐN THANH CAO ĐI LÊN TRỜI MÀ Ở! Thơ: Lê Đạt

22/10/2018

NHỮNG CÁI CẦU

    11      *                   NHỮNG NGƯỜI SỐNG QUANH TÔI

        Gần đây các bạn thấy tôi hay viết : "Tôi đọc trên mạng thấy nó viết". Đừng chửi tôi viết nhàm  nhé, nay lại thế: Tôi đọc trên mạng thấy nó viết: "Khi ta ỉa chỉ là nơi đất ỉa - khi ta đi cứt bỗng hóa tâm hồn". Thằng mất dạy nào nó chế ra từ câu thơ của bác Chế Lan Viên. tôi chỉ viết lại của nó chứ không chịu trách nhiệm gì. Cơ mà xin lỗi bác chứ tôi đọc cái thứ xuyên tạc này lại thấy dạt dào cảm xúc, thế mới chết chứ. Vậy thì phải viết một cái gì đó.  Cái CẦU TÕM chẳng hạn!
        Đã từ rất lâu rồi tôi đặc biệt cảm tình con gái miền tây Nam bộ, sao lại dại dột vậy tôi cũng chẳng biết, chẳng thể giải thích nổi nữa chứ! Rồi giời không thương mà cho tôi cái "điều ước thứ bảy ấy " thành hiện thực. Bây giờ thì tôi đoán là chắc chúng tôi có cùng một đặc điểm văn hóa. Đó là văn hóa "Cầu tõm".

15/10/2018

NHỦ

10       *       NHỮNG NGƯỜI SỐNG QUANH TÔI 

        Kiêu căng là một tính xấu, nhưng khi một người thể hiện đúng con người anh ta, thì đó không phải kiêu căng. Ảo tưởng về mình, đánh giá mình quá cao dẫn tới coi thường người khác, đó mới là kiêu căng.

05/10/2018

TƯỞNG VẬY mà KHÔNG PHẢI VẬY

9 *   NHỮNG NGƯỜI SỐNG QUANH TÔI

        - Anh đọc báo thấy có chuyện nó như một công thức ấy, lại là chuyện ngôn tình. Lẽ ra anh không nói kệ mẹ các em, để trải nghiệm và tự khôn. Ngay vừa đây xong một chim non mới cưới vợ vài tháng phán xanh rờn rằng thì là "Đã là vợ chồng thì phải chia sẻ với nhau mọi chuyện" Nhưng nếu anh im lặng thì phũ quá. Lăn tăn mãi nếu anh câm mồm thì anh phí công là kẻ đi trước. Thế nên anh cầm lòng không đặng. Mà các cụ non xưa cũng nói"Vợ chồng đồng tịch đồng sàng, đồng sinh đồng xảy cưu mang đồng lần" Nói thế thì còn gì để cãi. Nhưng nói thật các cụ nói mà đéo nghĩ, thực tế nó khác cơ, chẳng giống vậy đâu.

29/09/2018

CÁI CŨ VỨT ĐI


        Tôi đọc trên mạng, người ta bảo rằng tình cũ giống như bãi phân trâu ị ở lề đường. Nhìn bên ngoài tưởng đã khô cong, khô quắt. Chả còn chút hương vị gì, cũng chẳng chút vấn vương gì, nhưng khi có một bánh xe nào đó vô tình chèn qua, khi đó nó mới vỡ òa. Hóa ra, nó chỉ khô ngoài vỏ, chứ bên trong, nó vẫn còn nhoe nhoét, và mùi mẽ của nó bốc lên vẫn có thể khiến ta xúc động nghẹn ngào, hoặc làm ta day dứt...