ĐÁNH GHEN

19   *  NHỮNG NGƯỜI SỐNG QUANH TÔI 

         Trong chuyện CÔ BẮC tôi đã giới thiệu kỹ về cô ấy. Chẳng biết cô Bắc bao nhiêu tuổi, không trẻ mà cũng chẳng thèm già. Có thể chỉ tầm băm nhăm hay băm tám gì thôi. Cô Bắc kinh doanh giỏi, tiền rủng rỉnh, mỗi tội đường tình lận đận long đong, cô ấy mới lấy chồng lần 3 vài năm nay. Tôi biết cô Bắc từ ngày cô ấy còn trẻ. Mặt trái xoan, mắt sáng, chân hơi vòng kiềng, đó là loại người rất chăm chú trong công việc và cũng rất khéo cả chân lẫn tay. Ngày trước tuyển tân binh cho đơn vị chúng tôi đặc biệt chú ý những kiểu tạng người như vậy. Cái tạng con nhà võ đấy. Họ luyện võ rất chuẩn và ra đòn chắc, chính xác.

THÁNG BẢY


Tháng bảy này ta quay về nơi ấy 
Nhúng nỗi buồn thêm lần nữa rồi thôi 
Đi qua ngõ cỏ giả vờ không thấy 
Chắc vứt đi kỷ niệm của ta rồi.

SỮA

          Thời gian gần đây tôi đốc chết, thấy người ta làm thơ thì cũng đua đòi, viết mấy câu văn vần, thế thôi chứ thực ra tôi nhìn vào thơ cũng ngơ ngơ như bò đội nón. Sẽ chẳng có gì để viết nếu ngại nhon nhặt vài ba chuyện vặt vãnh, ngay ở lề đường và gốc cây hay hè phố. Nhặt nhạnh rồi lúc buồn thì viết gì đó, để câu giờ thôi. Sáng nay đi ngang ngõ nhà ông hàng xóm, ông thấy tôi qua thì giật mình, nhẽ vậy mà ông ấy gọi giật giọng và rủ vào uống nước. Đít chưa để xuống ghế thì đã nghe ông ấy chỉ tay và chửi con :

ẢO

Ta đã theo mà không kịp 
Tiếng cười tiền kiếp ngày xưa 
Cầu qua sông bao nhiêu nhịp 
Nhìn em nước mắt ngỡ mưa.