BÀI TRONG TRANG:

17/05/2015

LAN MAN VỀ ĐỀ TÀI


       Tôi có thú chơi blog, hơn 8 năm chứ chẳng ít, ngày còn cái 360, Tôi biết blog Kênh Kịa cũng lâu rồi(Đéo nhớ từ năm nào). Anh ta viết ít nhưng viết miếng nào vừa mồm miếng ấy, mà không viết thì anh ta tha ở đâu về đọc cũng sướng vãi. Có lần tôi VIA từ blog của anh bài gì nhớ nội dung nhưng đầu đề quên mẹ! Cái tên Kênh Kịa ban đầu thấy ghét, nhưng hiểu ra Kênh Kịa là tên một cây cầu ở quê anh ta thì thôi không ghét nữa. Tôi đọc log Kênh Kịa đúng chức năng độc giả, đọc xong biến. Một hôm viết comments gần xong rồi, thế nào mất sạch. Tức mình, lại nghĩ nhẽ giời không cho mình còm blog này.
      Hôm rồi Kênh Kịa viết về đề tài phụ khoa, đọc phổ thông là L.. (Ai đọc đúng méo mồm luôn và ngay). Anh bạn Alaykum Salam (Chắc anh này dân Campots) cái tên bòong nghe không giống kiểu Nguyễn văn... Hay Phạm Thị... Anh rủ tôi : "Bên Kênh Kịa có bài hay lắm" Tôi lật đật quần đùi cởi trần chạy sang. Cái tạng của tôi rất hợp khi thưởng thức entry này... Hihi! Về chất lượng bài viết nhấm nha nhấm nhẳng, bù lại lối dẫn chuyện kiểu uống rượu có mồi ngon. Tóm lại Cứ hình dung bài viết có đầu đề "L... Là gì" mà các bạn đọc nó, cũng giống như có một á hậu trước mặt, nàng đang cong cớn hỏi "Anh có yêu em không?".  Mà tôi rất vô duyên khi dẫn chuyện, dài dòng, cốt nhắc các bạn ở cái đề tài L...nha
       Hơn chục ngày nay, đâu đâu cũng nói về vài chục nhà văn, tự họ từ bỏ hội. Bỏ thì bỏ, ở hay bỏ là quyền của họ, bàn luận xôn xao làm đéo gì. 921 hội viên khóa 8, cả chục năm nay các ông, các bà có viết được cái đéo gì ra hồn, Cái danh Nhà Văn chỉ để các ông các bà hù dọa thiên hạ. Có rất nhiều tác phẩm chất lượng kém, đọc như cứt. Có nhiều blogger đéo phải nhà văn nhưng chất lượng bài vở, còn hơn nhiều tác phẩm của các ông. Đọc blog tự do, tự nhiên chẳng mất xu đéo nào, viết blog cũng thoải mái, bạn bè blog rất chân thành, lại dập dìu đông đúc, Từ các bạn nhi đồng thối tai cho đến các bậc lão thành đái bỉm, tất cả ai ai cũng công nhận điều này.
       Lại quay về với Blog Kênh Kịa. Tôi khẳng định bài "L là gì"Trong blog Kênh Kịa là một bài cực hay. Tôi đố có ông hay bà nhà văn nào, viết được như vậy. Vậy thì các vị ra khỏi hội nhà văn là đúng rồi. Các vị là những người có lòng tự trọng đấy. Viết về cái L... mà còn đéo viết được thì ở hội danh giá cái gì...!
       Bạn đọc Kênh Kịa ở đây;  http://kenhkia.blogspot.com/2015/05/lon-la-gi.html
       Tôi lại nhớ nhà Văn Nguyễn Quang Lập. Anh ta cũng OFF mẹ nó hội rồi. Anh có một entry đăng 2008 tôi đã đọc. Cũng về đề tài L... nhạy cảm rất, lại liên quan trực tiếp đến cái hội nhà văn hay nhà mồ cũng có thể là nhà hậu môn hay nhà tình dục học.

       Đây ! Chuyện đây nó có tựa đề "VÀO HỘI NHÀ VĂN":

       ''Chẳng hiểu từ bao giờ có luật bất thành văn: ai là hội viên hội nhà văn mới được gọi nhà văn, còn lại là cây bút, cây bút trẻ, chiếu cố lắm mới được gọi nhà văn trẻ.
       Nghĩ cũng buồn cười, cây bút còn sang gấp vạn nhà văn nhưng chẳng mấy ai ưa, cứ thích người ta gọi mình nhà văn.
       Mình có vở kịch vừa dựng, nhà hát kịch Hà Nội, mở màn nghe giọng giới thiệu véo von: "tác giả- nhà văn Nguyễn Quang Lập" Nghe ngường ngượng thế nào ấy, nói với Hoàng Dũng ông bỏ hai chữ nhà văn cho tôi đi. Dũng cười nói thế mà có ông khi bọn tôi quên đọc hai chứ ấy là nhảy lên sừng sộ liền.
       Về các tỉnh lẻ thấy mấy ông đi đọc thơ, hội thảo thi nhau giới thiệu nhà văn này nhà văn nọ. Ông nào không được giới thiệu nhà văn nhà thơ thì tự ái văng cặc, bỏ về liền.
       Gọi nhà thơ chán thì đua nhau gọi là thi sĩ, gọi thơ ca chán thì gọi là thi ca. Chẳng hiểu cái chữ thi nó sang hơn chữ thơ ở chỗ nào.
       Thằng Thuấn đi Mỹ tự giới thiệu mình là thi bá, khốn nỗi thằng phiên dịch nó chẳng biết thi bá là cái đéo gì, dịch ra sao, cứ dịch bừa là poet, phí công ông Thuấn nghiền ngẫm chữ nghĩa.
       Tất nhiên cũng có nhiều văn tài chẳng coi hội nhà văn là cái gì. Nguyễn Mạnh Tuấn ra khỏi hội từ năm 1989, kể từ ngày anh ra khỏi hội hình như anh còn sang hơn, được trọng vọng hơn. Nguyễn Việt Hà, Phạm Xuân Nguyên bảo vào hội chúng nó còn mắng cho.
       Nhưng đa số là giấc mơ thiên đường, là khát vọng vô bờ bến.
       Ông HK được kết nạp, mở một cuộc nhậu lớn, đem cái thẻ ra bắt mọi người hôn cái thẻ, hôn hết một vòng, cạn một ly, lại hôn sang vòng khác, cạn một ly, lại hôn sang vòng khác, lại cạn một ly, lại hôn sang vòng khác.Ôi giời ơi là mệt.
       Ông TQT còn oách hơn, bắt cả làng bỏ cái thẻ lên kiệu vàng, rước từ cổng làng vào đến đình làng, cờ đèn kèn trống ầm ĩ.
       Ông ĐTC trước khi chết nói muốn nhìn thấy cái thẻ Hội viên Hội nhà văn, anh Khải phải hộc tốc bay ra Hà Nội khẩn khoản BCH kết nạp đặc cách, làm luôn cái thẻ bay vào, may ông chưa chết, còn kịp nhìn cái thẻ. Không biết lên thiên đường cái thẻ ấy dùng vào việc gì, hu hu.
       Anh VL nói với mình: tao nhà cao cửa rộng có rồi, vợ đẹp con khôn có rồi, quyền cao chức trọng có rồi, chỉ thiếu mỗi cái thẻ hội viên hội nhà văn là chưa có, mày giúp tao với. Nhiêù lần vì bạn bè, mình chạy chọt tướt bơ. May những người mình chạy giùm, vận động giùm đều xứng đáng cả, không mang tiếng chết.
       Có lần mình nói anh Khải anh phải ủng hộ thằng Tiến bạn em nhé. Anh Khải nói rồi, thằng đó giỏi, không ủng hộ nó thì ủng hộ thằng nào.
       Đến khi thằng Tiến trượt, mình trách anh sao không bỏ cho nó một phiếu. Anh cãi tôi bỏ rồi. Mình nói không phải thằng Tiến đó, thằng Tiến kia kìa. Anh ngồi ngẩn ra: cả một mớ Tiến tôi biết Tiến nào ra Tiến nào đâu.
       Anh T. rất tốt bụng, nhờ ai anh cũng ok nhưng tính hay quên. Một hôm bầu xong ra khoe với mình tao bầu nó rồi nhé. Mình hỏi lại tên hoá ra anh bầu lầm. Mình nói, anh ngồi ngẩn ra: ủa, thằng nào cho tao ăn lòng lợn?
       Thằng Đạo sĩ diện, vào hội nhà văn không thèm nhờ ai. Mình nói các vị BCH có đọc đéo đâu, mày không nói với người ta một câu làm sao người ta biết mày là thằng nào.
       Đạo không nghe, trật, năm sau trật tiếp. Nó uống rượu say chĩa mồm lên tầng ba nhà khách, nơi các vị BCH đang nghỉ, hét tướng lên: Hội nhà văn là cái L.! Mình với Nguyễn Nhật Ánh ra sức can ngăn, nó không chịu, cứ nói đi nói lại Hội nhà văn là cái L.
       Mình nói mày đừng nói thế L.. nó tự ái. Nó ngẩn ra: ờ nhỉ, tại sao mình lại đi xúc phạm L. nhỉ, ngu thế không biết."
       Đấy! tôi mượn truyện của Bọ Lập để khánh thành đề tài L này nha! Phải công nhận đề tài L thằng đéo nào viết cũng hay các bạn nhể nhể!!!

                                                                                                         Via Internet

8 nhận xét:

  1. Ối ối bác Thiều , bác Thỉnh ơi ! Có người đang nói xấu hội các Bác nè . Nhưng mà nó nói đúng , nói hay , các Bác ạ . Theo tôi thì các Bác muốn trị nó thì cứ lôi cổ nó vào Hội nhà văn là nó sợ teo trym ngay . Không thì các Bác cho nó với mệ Trang Hạ làm thành một cặp " Song kiếm hợp bích " để quậy cho zui
    Tôi cũng giống Sỏi , không đọc sách báo , mà chỉ thích đọc blog thôi . Vì ở đó con người sống thật với bản chất của mình , không bị gò bó vào một khuôn mẫu nào . Ở đó mọi người tự do sáng tác , lời văn , câu chuyện rất thật rất đời , mà sách báo hiện giờ không thể có được
    Hhooij nhà văn bây giờ nhà nước xoá bao cấp , tự sống bằng tiền viết văn , viết thơ của mình , tôi tin không phải là rời bỏ hội mấy chục người như vừa rồi , mà là như ong vỡ tổ ( Chắc zui lắm )
    Nhà nhà làm thơ , người người viết văn , thử hỏi có được mấy tác phẩm sống được trong lòng độc giả ? Thơ in cứ in , văn in cứ in , không bán được thì cân ký bán ve chai 1,5 00 đ một ký . Thật xót xa
    Năm ngoái có ông Đông La không được kết nạp , ông cũng chửi um sùm lên nghe rất zui .

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Hè hè!
      Chết mất , chết mất! Tôi xin anh. Sao lại gọi toáng lên thế. Anh biết ông Lập viết ""Hội nhà văn là cái L"" Nơi ấy tôn nghiêm cao quý như vậy ai người ta cho bén mảng đến đấy mà đến. Ông Hữu Thỉnh bị chửi là lão già tham quyền cố vị . Đại hội 8 cố tìm cách ở lại. Dù tuổi đã ngoại cái thất thập lâu rồi.
      Nhắc lại chút nha Bọ Lập viết về ông Đạo chửi hội nhà văn, nhưng chuyện lại được ông Nguyễn Trọng Tạo xác thực là có thật. Vậy nghĩa là cả hội đều biết, không loại trừ tất cả hội viên đều biết. Họ vào hội tức là vào trong L. Còn vài chục người chắc ở trong đó, ngột ngạt quá không chịu được đành xin ra. Chuyện đơn giản có thế thôi mà.
      Những người như Sỏi viết câu nào đéo đêk câu ấy. Vào môi trường L viết hết phần của người ta à. Các nhà văn cây đa cây đề không viết được lấy đéo gì mà ăn. Chẳng ai dại gì lôi những thằng như Sỏi vào hội.
      Thôi em xin nha HIHIHI!

      Xóa
  2. Ui da ui da ! Ông Đông La năm ngoái không vào được hội nhà văn . Ông réo tên ông Thiều ông chửi mấy bài liền zui lắm zui lắm , ông còn lôi ông Triệu Xuân ổng chửi cũng zui lắm zui lắm
    Hỏi Sỏi ? Cái thẻ hội nhà văn có cầm cố ngân hàng vay tiền được không ? Nếu được , Sỏi chạy cho anh một cái , quan trọng là để lấy tiền làm răng giả làm lễ ra mắt thằng em zợ " Lão quái 262 "
    Chạy giùm anh nghen ( Vào nhà mệ NT cũng zui zê )

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Rất nhiều người có hiềm khích với cái hội L đó anh ạ.
      Sỏi có ông bạn không thân lắm. trước làm tổng liên đoàn lao đông. Nhờ con Liệt sỹ đi học Liên Xô cũ, chữ nghĩa có ít thôi nên về hưu cũng chỉ làm chuyên viên thường. Trước khi về hưu 1 năm lão đốc chết đi làm thơ, in tập thơ đầu tay ngay trong năm ấy. Lão có người đỡ ở nhà xuất bản văn học. thế nào 3 năm sau lão biếu Sỏi 5 tập thơ liên tiếp. Và nghiễm nhiên anh ta trở thành hội viên hội L ! Nói thật thứ hội viên ấy muốn làm nghề rửa đít, nhiều Blogger không mượn. Loạn mẹ nó rồi!
      Trở lại với anh Salam, Anh cơ hội quá, có chạy thẻ cho anh rồi cũng hệ lụy thôi. Sỏi em đã mất phẩm chất, anh còn mất nặng hơn. Nếu anh đã có 1 vài triệu rồi, còn thiếu 49 triệu chứ bao nhiêu đâu. anh cứ hỏi Lão 262 em vợ mà vay, cưới xong rồi trả. Không ai dại như anh, hứa cái gì nó bé bé thôi , lỡ mồm hứa nhiều quá, chết thật chết thật! Bây giờ phải vay của chị em nhà họ...''Mỡ nó rán nó" là hay nhất! Thế nhá!

      Xóa
  3. Đại hội 8 Hội Nhà văn Việt Nam là một vết nhơ. Sau đây là một đoạn trong bài viết của nhà thơ Trần Mạnh Hảo về Đại hội ấy.

    ******

    Các nhà văn giờ giải lao xúm vào hỏi tôi, rằng ông định nói gì lúc đó, nạn nhân của micro đểu, tự do đểu, dân chủ đểu định nói gì mà “nó” sợ ông hơn sợ đế quốc Mỹ vậy? Tôi bảo, tôi đâu có cầm trong tay bản tham luận đâu mà “nó” cắt micro của tôi, tôi chỉ xin nói ba đến bốn phút mấy cảm nghĩ như sau:
    Thứ nhất, tôi thấy sự thật và đất nước không có mặt tại hội trường này. Dân tộc ta, đất nước ta đang bị bọn giặc phương Bắc xâm lược; chiếm các quần đảo của ta, giết dân ta ngoài biển như giết ngoé, chiếm đất liền ta bằng kế hoạch bauxite thậm độc, trồng rừng đểu, khai quặng đểu để chiếm đất, chiếm rừng rồi ồ ạt di dân Tàu sang đất ta… Hoạ mất nước đang đến gần sát sạt. Vậy mà ông Hữu Thỉnh lờ đi, chủ tịch đoàn lờ đi, đa số nhà văn lờ đi, tham luận chúng ta lờ đi… Làm như đại hội nhà văn lần thứ tám này đang diễn ra bên Trung Quốc chứ không diễn ra trên đất nước ta. Điều lo lắng quan tâm nhất của 85 triệu đồng bào không hiện diện trong hội trường này; thế thì chúng ta câm mồm để Trung Quốc bóp cổ đất nước, chúng ta đồng lòng với kẻ xâm lược à?
    Thứ hai, tôi muốn cải chính dùm cho ông Hữu Thỉnh. Sau khi bài báo động trời của nhà văn Trang Hạ: “Em không phải nhà văn đâu” tung lên các trang mạng trong và ngoài nước, nhiều nhà văn hỏi chúng tôi; rằng có phải nhà thơ Hữu Thỉnh là người của Trung Quốc, do Trung Quốc cài cắm vào từ lâu để nắm hội nhà văn, sao thấy các hành xử quốc tế của ông Thỉnh yêu nước Tàu hơn yêu nước Việt, làm cái gì cũng cốt để đẹp lòng thiên triều phương Bắc ? Tôi bèn trả lời rằng, không nên kết luận sớm quá như vậy, chẳng lẽ ông Hữu Thỉnh lại đang tâm làm gian tế cho giặc hay sao ?
    Xin goodbye chủ tịch hội nhà văn Hữu Thỉnh
    Kính xin ông chủ tịch Hội Nhà Văn Việt Nam khoá VIII Hữu Thỉnh (ông Thỉnh đã làm chủ tịch hội ba khoá rưỡi) hãy rủ lòng thương, ban cho tôi ân đức, xin ngài hạ cố gạch tên chúng tôi trong danh sách hội viên. Xin cảm ơn ông trước. Chúng tôi không làm đơn xin ra khỏi hội; vì khi vào hội nhà văn năm 1975, chúng tôi không phải làm đơn, được hội nhà văn tự động đưa vào hội cùng mấy chục nhà văn trong văn nghệ giải phóng từ chiến khu về.
    Qua đại hội này, chúng tôi kết luận: Hội nhà văn Việt Nam sinh ra không phải để phụng sự Tổ Quốc và nhân dân Việt Nam.
    Xin goodbye đại hội bịt mồm!
    Sài Gòn ngày 07-8-2010
    Trần Mạnh Hảo

    Trả lờiXóa
  4. Chưa bao giờ thấy giá trị của một tổ chức trí thức bậc nhất Việt Nam lại mất giá trầm trọng như bây giờ. ở trong hội nhà văn chỉ còn lại những người viết văn NÔ LỆ hoặc không biết viết văn. Nhớ ngày xưa học thuộc lòng bài ""Con ruồi"".
    Đúng như Nhà Văn NQL nói ""Hội nhà văn là cái hội L"". Thật xót xa!

    Trả lờiXóa
  5. Sang thăm Sỏi. vỗn dĩ tôi dốt văn chương nên tôi chẳng dám bình phẩm các bài viết của các tiền bối nhà văn nhà thơ sỏi à.qua bài này tôi không thể coi thường Hòn Sỏi biết nhiều chuyện quá có lẽ tôi phải chịu khó sang chơi để nhận biết được nhiều chuyện trong cuộc sống chúc bạn vui khỏe hạnh phúc

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. HA làm nhiều thơ như thế, sao lại nói là dốt văn chương. Bạn mà dốt thì đời này còn ai giỏi nữa đây. Người ơi bấy lâu nay vẫn coi thường ta ư(?)

      Xóa

Cảm ơn bạn!