20/11/2015

DĨ NHIÊN HỌC TRÒ

PHẦN 2

       Tan trường tôi lững thững đi theo sau thằng Đại cận, Giật mình vì cách một đoạn con Thủy đang đứng khoanh tay nhìn tôi, con Lan ngồi trên xe đạp của mình,  dạng hai chân chống xuống đất, một tay giữ xe cho con Thủy còn tay kia bới tóc. Đại cận kéo tôi ngồi lên xe đạp. Định đạp đi thì nó đứng chắn trước xe.
       -   Gì vậy bà nội?
       -   Vào đây ăn xoài muối, nay bà khao.
       Mẹ cha ơi, mời đi ăn xoài muối mà phải bắt cóc thế này ư, lại còn khoanh tay mặt cau có, nhìn chằm chằm từ đằng xa, làm bố mày vãi cả linh hồn tưởng sắp bị trấn lột đến nơi.
       Nói nó thì nói vậy, sao nay hai tay nó cứ vân vê cái vạt áo nhìn cũng sũng nước lương tâm, mà tôi lại vốn dĩ có lòng thương người vô hạn, nhất là với phụ nữ đang có ý mời mình đi ăn, thì tôi lại càng bao dung hơn.
       -   Ôi ôi! chắc tại trưa rồi đói bụng, tai ù nên nghe nhầm. Bà nội mời đi ăn có phải không ạ(?).
       -   Nhìn mặt hiền mà lại lắm điều quá đấy, đanh đá ghê lắm.
       -   Ghê thì là tại các bà đấy, cứ hiền để các bà cháo hành hử?
       -   Hình như HS ác cảm với Thủy sao ấy?
       -    Ác cảm thì không. Mà ác liệt thì sắp...Hihi!
       -   Trưa rồi, về mà ăn cơm chứ bà định trêu ngươi bố mẹ hả?
       Chút buồn thoáng chạy ngang trên khuôn mặt xinh đẹp của Thủy, công bằng mà nói thì nhìn Thủy tôi luôn thấy nó quá xinh, xinh cả khi thoáng buồn và có lẽ cả khi đi ị cũng vữn xinh, quá ngon lành cành đào, chả giống tôi mặt tôi như cái thớt băm bèo, chứ sao thanh tú như mặt nó.
       Bà chủ quán tung ra một đĩa xoài xanh, thái dài, bốn con ma đói khát chén sạch, lại còn giành nhau mấy miếng cuối, vui đáo để. Đang định phủi đít ra về thì trời đổ mưa, tôi chẳng bao giờ xoắn cả .Thây kệ! Người không thì cũng chẳng sợ đâu, sẵn sàng đày mưa ngay, vấn đề ai sẽ đày mưa cùng ta!
       Chắc chả có ai đâu, lũ thỏ đế này yếu không dám ra gió. Thôi vậy, đành ngồi lại trú tạm, tiện thể chém gió với nhau cho đỡ buồn! Tôi lại kiếm chuyện
       -   Thủy ơi về muộn thế này bố mẹ ăn rồi, cơm còn đổ cho chó là nhịn tong cả ngày lun á!
       -   Bố mất từ khi Thủy còn nhỏ, mẹ Thủy đi lấy chồng, Thủy hiện giờ ở với ông bà ngoại. Giờ mới hiểu lý do vì sao khi nãy nhắc đến bố mẹ thì Thủy thoáng buồn.
       -   Xin lỗi bà, tôi vô ý quá !
       -   Không sao đâu, vô tình thì không tính tội. Mà người ta cũng có tên đấy. Cứ tôi tôi bà bà mãi.
       -   Quen mẹ nó mồm rồi!
       -   Quen thì sửa đi … Thủy đáng ghét thế cơ à?
       -   Thủy đáng yêu và đáng sợ thôi... Có cái tôi không sửa được,thật ý! Như hôm trước khiêng bàn . Có 2 cái khiêng chuyến thứ nhất thấy bà ngồi hành lang mải ngắm bà tôi vấp chảy máu chân. Chuyến thứ hai bà vẫn ngồi đấy tôi lại nhìn vấp đúng chỗ cũ. Bà thật nguy hiểm.
       -   Ghét cái kiểu nói chuyện này ghê! Mà hình như HS thích con Dung thì phải ?
       -   Bậy nào!
       -   Còn chối nữa, ngồi trong lớp thì toàn nhìn trộm nó không à!
       -   Ờ hay nhỉ? Nay tự thú à, có người nhìn trộm tôi này. Không nhìn trộm tôi sao biết tôi nhìn người khác cơ chứ!
       -   Ê ê ai thèm nhìn trộm H S chứ !
       -   Trời ! Tôi có nói Thủy nhìn trộm tôi đâu, mà thanh minh thanh nga ghê vậy .
       Nhìn mặt Thủy cau có vì tức, tôi sướng mà cố nín, bản lĩnh vậy sao đòi đấu khẩu với tôi chứ. Nhìn lại trêu chọc chừng ấy đủ rồi, ăn uống cũng đã no say rồi, tôi đứng dậy gọi to:
       -   Cô ơi tính tiền … cho bạn cháu (!)
       Mưa đã rơi những hạt cuối, lần này thì bè lũ 4 tên ra về. Đi đường Thủy cứ cười suốt. Tôi thì không có cái năng khiếu tán gái đâu nhưng tính tôi hay cười hay nói, lại khoái chọc người khác, Thủy cũng vô tư nên nói chuyện qua lại, hình như cũng bớt dè dặt phần nào.
       -   HS ơi hình như còn hơi sớm để về nhà!
       -   Còn sớm nỗi gì, nhưng thôi đã trót thì cho nó thọt lên cổ luôn, há. há...!
       -   Qua nhà Thủy chơi được không?
       Con Lan ủng hộ ngay, vậy là Thủy hơi phân vân một tẹo và ba cái xe đạp cùng rẽ một hướng. Nhà Thủy, căn nhà 2 tầng. Nhìn thấy cái sự phong lưu của chủ nhà. Bọn tôi chào ông bà, ba đứa ngồi khép nép ở phòng khách. Thủy thì để chúng tôi đấy và chạy một mạch lên tầng 2, chắc phòng riêng của nàng trên ấy. Phòng khách nhà Thủy rất rộng, sàn nhà cầu thang đều làm bằng gỗ nhẵn bóng, Chắc nhà Thủy phải giầu nhất hoặc nhì ở đây. Có nhà nào như thế này đâu, nay tôi mới biết. Lão già ông ngoại Thủy ngày xưa chắc là đầu gấu đầu bò gì thì phải, hay là dân xã hội đen. Phòng khách gì mà toàn là đao, kiếm, cung, nỏ, súng, đạn treo lủng lẳng, có cả đầu bò tót, sừng hươu, da hổ, da báo cả cá sấu và kỳ đà đủ thứ. Tôi đoán già đoán non nói nhỏ với mấy đứa...cung nỏ súng đạn kia thì đều là hung khí dùng giết người cả, nhưng da hổ da báo và cả sừng hươu và đầu trâu đầu bò tót kia nữa chắc lão là Lâm tặc. Thôi ông này ngày xưa chắc là … Lâm Tặc.
Phải một lúc lâu sau, Thủy đi xuống , nàng đã thay một bộ quần áo khác.
       -   Trời ơi tưởng làm gì ăn để đãi khách hóa ra thay quần áo, điệu như con gái diệu của bố Nguyễn Văn Thiệu vậy!
       -   Ghét con trai nhiều chuyện
       -   Ghét con gái điệu chảy cứt
       -   Không nhường phụ nữ lấy một câu cho lịch sự à?
       -   Kém miếng khó chịu, chả nhường!
                                  @@@=@@@
       Không biết sáng qua thằng Đại cận đi đâu mà không đến lớp. Vừa vào lớp, nhìn thấy tôi, chả khác đéo chú bộ đội được gặp Bác Hồ. Nó xấn xổ chạy lại nhưng Dung và con Hương nhanh tay hơn kéo tôi ra hành lang, con Thùy Anh đã đứng sẵn ở đó nó co ngón tay cốc vào giữa đầu tôi. (Á giời ôi mẹ bọn giết người!) tay nó dứ dứ nắm đấm, còn Dung thì cầm vai tôi lắc lắc.
       -   HS thích cái con quỷ đó hồi nào vậy, thật bất ngờ nha. Cái ngữ điệu và cách diễn đạt cực kỳ mỉa mai
       -   Hứ thích nó bao giờ (Cãi cùn đấy), sao bà biết tôi thích nó.
       -   Chẳng phải hôm qua đi với nhau về nhà nó sao ? Thùy Anh xen vào.
       -   Trời ơi các mẹ nghĩ đi đâu xa vậy. Tớ với Đại Cận được nó đãi xoài muối, xong rồi nó rủ về nhà nó, ai rủ tôi đi chơi mà chẳng được, các mẹ không tin cứ cho tôi ăn no, rủ đi đâu tôi cũng đi.
       -   Bọn con trai đứa nào chết về miếng xoài, là loại chẳng ra gì nha! Dung bà ta trì triết.
       Thùy Anh bắt chước giọng điệu của Dung và kết luận Thủy là "đồ hám giai".
       -   Thùy Anh tưởng tượng con Thủy kia hám tôi, quả thật tôi cũng đang thích được nó hám, nhưng nếu nó mà hám tôi thật thì cũng chưa chắc tôi giữ được mình đâu nha. Mỡ treo miệng mèo mà mèo không ăn thì chắc đó là con mèo máy của cái ông Fuji... Dù sao thì cũng phải bí mật, tôi cứ cãi cùn:
       -   Con lạy các mẹ, con chưa điên nên chưa kịp thích con điệu vãi đó ạ!
       -   Ừa vậy thì tốt Ông mà thích nó thì ba chúng tôi nghỉ chơi với ông luôn.
       Tôi cười chả hiểu sao cười lệch sang một bên mồm, méo mẹ nó cả nụ cười chỉ vì bọn gấu chó lớp tôi. ĐCM cái nết ghen ghét đố kỵ là đức tính ông trời ban phát cho lũ đàn bà thì phải. 3 cái ma đi rồi, thằng cận lò dò đến bên tôi.
       -   Tao mới nghỉ học có một buổi sáng mà mày thân được ba con gấu này, thật là bái phục mày quá đi.
       -   Sáng qua mày làm gì không đi học?
       -   Tao đến muộn trường đóng cửa rồi tao với con Lan rủ nhau ra quán cóc me ổi xoài. Mày biết không ngồi cạnh nó cả buổi, nói nhiều chuyện, đã đời chỉ tiếc là chưa được sờ vào hiện vật.
       Hóa ra thằng mù mở này thấy gái quên tổ quốc, bỏ rơi trách nhiệm công dân. Tôi hiểu thằng này quá mà, chả là thấy con Lan, tìm cách rủ nó đi, xong rồi chùng chình đến muộn, để có lý do bỏ học, có cơ hội rủ đi luôn mặc dù sáng nay có tiết mụ chủ nhiệm.
       Nó còn rủ tôi sáng mai bỏ học, hai chúng nó với tôi và con Thủy bốn đứa đạp xe ra đê chơi. Tôi vừa bị con Dung, Hương và con Thùy Anh dằn mặt nên nhất quyết từ chối thịnh tình của nó.
       Nói từ chối nhưng rồi sáng hôm sau Đại cận vẫn đến chở tôi đi. Ra đến bãi ngoài hai thằng kê dép ngồi hóng gió, tôi dõi theo con đường nhỏ đi về phía mép nước. Nơi ấy có một cây cổ thụ.
       -   Này tí nữa ra chỗ cái cây kia đi.
       -   Cứ ngồi đi chờ tý đã. Ngỡ nó mệt ngồi nghỉ giải lao chứ ai ngờ thằng Đại hẹn con Lan và Thủy cũng bỏ học đi chơi. Tôi ngồi chưa ấm đít thì thấy hai con nặc nô, phi xe đạp đến. Chưa thấy người đã thấy tiếng nó cười he he! Cận kéo tôi đứng dậy, chúng tôi phủi đít, trả dép nhau cùng phi xe về phía cái cây. Ba đứa nói cười ríu ran, như chúng đã thống nhất điều gì với nhau rồi. Chỉ tôi ngơ ngơ như bò đội nón. Đi được một đoạn thì lối đi bị cắt bởi con ngòi, nhìn xuống nước khá xâu. Thằng cận hỏi:
       -   Bây giờ phải làm sao?
       -  Cõng bọn tớ qua ...Con Lan hớn hở ra mặt, nói ngay và nhe răng cười.
       -  Việc này còn ai vào đây nữa hả chàng HS ơi ời! Thằng Đại cận rất đểu. Tôi đành xắn cao quần lội thử. Nó lại gọi lên ''cởi quần dài ra '', tôi phản đối ''ai lại làm thế''. Mang cái xe đạp của Đại cận sang trước, rồi cõng nó sang luôn. Nó cứ tủm tỉm cười nhìn mặt thằng cận đích thị là mặt thằng lưu manh.
       Tôi quay lại Thủy nhường Lan quá giang trên lưng tôi.
       -   Như thế này đã gọi là thằng dại gái chưa nhỉ, thưa bà?
       -   Cái mồm, cái mồm, như thế được tính là Ga Lăng hiểu chửa? Nó đưa tay vỗ thẳng mồm tôi tiếng kêu đánh ''bôm''. Tôi tức đến phát khùng, mà không dám nói thêm câu nào, sang bờ bên kia tôi trả thù đê tiện, nghiến răng bẹo vào đùi nó một phát, nó hét lên nhảy xuống đất đẩy tôi ngã ngồi bệt lề đường.
       -   Thưa bà ! Bà là người cuối dùng lưng tôi làm đò qua sông, lưng tôi đây mời bà.
Tôi nhăn nhăn sống mũi, rủa sả cái cuộc đời này.
       -   Ko cõng thì thôi… Thủy cong cớn!
       -   Ai nói ko cõng, sướng khổ gì thì cũng phải chịu thôi. Thủy nhảy luôn lên lưng tôi, cười khùng khục!
       -   Nặng thế bà nội ơi, Sao số tôi nó khổ thế này?
       -   Người đẹp, dáng chuẩn mà, rồi nàng nở nụ cười dán nhãn Tầu, mãn nguyện.
       Gồng mình cần mẫn 5 chuyến qua lại mới xong, ống quần ướt sũng.
       Tôi thú nhận mình là một kẻ đa tình, tôi luôn bị dao động trước những cô gái dễ thương, nhưng ko phải ai trong số đó tôi cũng thích, cũng yêu hay cũng tán tỉnh. Tôi chả hiểu gì về duyên số, tôi cũng chưa bao giờ đi tìm kiếm tình yêu! Nhưng lúc này đây…tôi dường như đang xao xuyến vì người con gái ngang qua đời tôi. Tôi muốn tả cái cảm xúc khi thủy và Lan, nằm úp chặt người vào lưng tôi...Ước gì có mấy cái ngòi nữa để còn ca cẩm rằng thì mình bị giời đày. Tôi sẽ tả là ngực bạn đè bẹp lưng tôi nhưng thôi, tả thế thô đến mức ai cũng đoán ra ngay. Tuy nhiên tôi biết các bạn cũng đoán được cái ý của tôi rồi. Nhưng rồi cuộc tình gặp biến cố.
       Tôi còn nhớ rất rõ chiều hôm đó, học thêm 3 tiết toán liền, Dạy toán là cô giáo to lớn, ngoài 30 chả chồng con gì sất , cô trắng và rất hay cười, miệng cô khi cười để lộ những cái răng to và vàng như đầu ngón tay, nhìn cô tôi nghĩ đến bài văn của em học sinh lớp 3. Nó tả: ''Cô giáo em to lớn mấy chú bộ đội ôm không xuể. Cô cao như cây phượng vĩ trước sân trường. Cô không bao giờ đi nhanh trừ những khi cô vội vã. Cô giáo em mắt như hai hạt hồng xiêm. Dưới sống mũi dọc dừa là… hai lỗ mũi đang thở ra hít vào. Cô giáo em dáng rất đẹp, hai chân của cô thẳng và thon dài như hai cây chuối lộn ngược. Đầu cô to bằng cái cặp sách...''
       . Được cái nết kéo lai. Cô giáo toán này cực kỳ dễ tính cô nói :
       -   Học thì ấm vào thân chúng mày, mà tao cứ giảng đứa nào nghe thì nghe đéo nghe thì kệ mẹ chúng mày.
       Nên tôi chỉ học tiết đầu để điểm danh, còn 2 tiết sau tôi tính bùng, tôi mua được gói thuốc ĐIỆN BIÊN, lủi ra cái hành lang ung dung rít thuốc. Còn đang hí hửng với cái kế hoạch vừa vạch ra thì con Thủy từ đâu xuất hiện giật thuốc trên mồm tôi. Mẹ kiếp, con điên này nó ám mình hay sao mà toàn bị nó chặn họng kiểu này.
       -   No smoking
       -   Mẹ ơi con là người Việt Nam, tiếng Việt đi ạ.
       -   Không hút thuốc.
       -   Đây giờ nghiện rồi không bỏ được. Thường thì muốn khống chế , bắt buộc nhau một điều gì thì sẽ phải có điều kiện.
       -   Điều kiện gì?
       -   Mỗi ngày Thủy cho HS hun 1 cái vào má là bỏ được ngay, đồng ý không?
       -   Còn lâu … đồ dê … đi vào lớp ngay định trốn học hả?
       Tôi lại lầm lũi đi theo, bực bội kinh người. Nhưng vừa lách ra khỏi cái hành lang, cô giáo toán đang đứng ngay cạnh cửa giữa wc nam và wc nữ mặt cúi gằm cởi cái dây rút thít quá chặt, cởi mãi mới được. Tôi và Thủy bối rối, cô ấy mà thấy 2 đứa thì toi, tự nhiên trai gái ra cái hành lang vắng vẻ này làm gì chứ, nếu nói là đi vệ sinh thì không ổn vì cô đang quay mặt ra phía cửa wc nam, chả lẽ lại nói tôi vào wc nữ với Thủy để cùng nhau đi tiểu à? Hai đứa đang phân vân không biết làm thế nào, tiếng trống vang lên, Thủy lôi luôn tôi vào wc nữ.
       Chui vào wc cuối cùng, phòng này chẳng bao giờ có ai vào, bồn cầu bị hỏng, nên chỉ để chứa dụng cụ vệ sinh như xô, chậu, chổi. Tính đóng cửa lại mà Thủy không cho đóng nó mở hé một nửa "bực con bé này ghê, chẳng lẽ nó sợ tôi đóng cửa để khuất tất trong đây chắc? Tôi chưa to gan đến vậy, mà giả sử có dám thì tôi cũng không chọn wc để thực hiện, mất tư cách lắm.
       Có tiếng guốc của cô giáo toán đi vào, sau đó là tiếng kéo quần sột soạt, Thủy run run nép sát vào người tôi, nói thật là tôi cũng run bỏ mẹ đi ấy chứ, không may mà lộ ra thì 2 đứa chắc bỏ học luôn.
       Chợt tiếng … xè … xè …nghe rất to … ôi mẹ ơi ! Tôi đứng đái vào lá chuối khô còn chưa bao giờ phát ra tiếng to như thế đâu, đã ai nghe thấy Trâu đái bao giờ chưa, nếu nghe rồi thì giống y vậy.
       Tôi đứng sát tường, nên từ bên trong có thể thấy bên ngoài qua cái khe chỗ bản lề. Khi không còn nghe tiếng nước nữa tôi mới ghé mắt nhìn ra thì thấy bà giáo đang quay cái mông về phía tôi nhấp nhổm, nhấp nhổm, nó na ná như các ông đàn ông, đái xong cầm trym vẩy vẩy cho hết nước tiểu còn sót lại ấy.
       Cô giáo bước ra, tôi với Thủy thở phào nhẹ nhõm, nhưng một cái véo đau quắn hông, làm tôi nhìn sang Thủy nó lườm.
       -   Cái đồ vô duyên, người ta đi tiểu cũng nhìn.
       -   Có cố ý đâu, đã nhắm mắt vào không nhìn mà nó lại mở lúc nào đấy chứ!
       -    Không biết xấu hổ, vào lớp mau, từng đứa một hiểu chửa, bọn chúng nó mà biết nó trêu thì chết.
       -   Ai trêu thì kệ, trêu đây càng thích hehe …
       -   Đồ dê.
       Hai đứa ra phía cửa định ra ngoài, bỗng nghe tiếng chân bước đi rất nhanh về phía chúng tôi, và hình như không chỉ có một người …
       Tôi với Thủy lại lui thật nhanh vào cái wc đó, tiếng chân vội vã lại gần, chí ít cũng là 2 người, sau đó là tiếng đóng cửa. Đái giờ nào đéo đi lại nhằm vào giờ này. Có tiếng nói nhỏ nhưng đủ để nghe thấy;
       -   Anh liều quá đấy!
       -   Không sao đâu cho anh hôn cái nào, nhớ quá!
       -   Vừa hôm qua xong mà, nhớ gì.
       Rồi những tiếng hôn nhau chọp chọp, tôi với Thủy tròn mắt nhìn nhau, không ngờ ông Đại cận lôi con Lan vào đây hành sự. Chưa được hôn ai bao giờ nên không biết mùi vị nó như thế nào, nhưng riêng cái không khí trong nhà vệ sinh khắm khú này thì cảm xúc đéo đâu mà chiến đấu và chiến thắng nữa. Để tránh bị lộ tôi kéo Thủy nép sát vào người, không thấy được bên ngoài nhưng một tiếng động dù là nhỏ nhất cũng lọt vào tai vì chúng tôi cách đôi kia có một cánh cửa.
       Chứng kiến tận mắt chúng yêu nhau, chỉ nhìn mà nóng trong người quá. Bỗng thằng ôn dịch đóng cái cửa wc bên cạnh buồng chúng tôi đang núp, rồi đẩy con Lan dựa lưng vào cánh cửa, nó cúi xuống, làm gì đó điên cuồng, chắc là thằng này đang hồi tưởng lại ký ức tuổi thơ đây mà. Tay thằng mù mở tuột phăng cái quần âu lẫn quần nhọn màu trắng của con Lan xuống tận cổ chân để phơi ra bụi bờ cỏ dại. Vì cái khe cửa hẹp sau một lúc giãy đạp thì không nhìn thấy gì nữa. Hai tay con Lan ôm ghì cái đầu thằng Đại, mắt thì nhắm tít, ngửa mặt lên trời nhăn nhó nhưng không phải là khó chịu, mà toát lên một nét gì đó giống như lê tê phê . Thế mà tôi ngu lắm, tôi tự phê bình là tôi rất ngu. Chỉ biết trố mắt nhìn như xem chiếu bóng, phim màu chuyện chiến đấu của Liên Xô.
       Còn đang trố mắt, liếm mép, chảy dãi thì có một bàn tay véo vào hông tôi đau điếng, nếu không kịp bịt mồm thì tôi đã kêu Á, Á, lên rồi, quay lại thấy Thủy bậm môi, mắt long sòng sọc, hàng lông mày liễu nhăn lại, nhìn dễ thương phát sợ luôn. Tôi đưa tay ra dấu suỵt suỵt rồi ghé mắt nhìn tiếp thì lại ăn thêm một cái véo hông nữa. Chúa ơi là chúa ! Con bé này nó cứ củ hành tôi là sao? Hành về thể xác như cấu véo lườm nguýt … hành cả về mặt tinh thần khi phim hay trước mắt mà không được xem.
       Nhìn vào mặt Thủy nó bĩu môi lườm tôi sắc lẹm, trong vô thức nắm tay Thủy nhưng bị giằng ra, tôi quyết tâm nắm chặt tay Thủy hơn nữa , kéo sát vào người, Thủy không chống đối nữa mà thả lỏng đứng im nép mình sát vào người tôi...tóc sõa vào tôi, cảm giác thật hồi hộp, tim tôi như muốn vỡ tan
Tôi quay mặt lại, tựa lưng vào tường, mọi thứ trở lên ảo quá, mắt tôi như đang mờ đi, đang mơ hồ, mê man trong lúc tỉnh.
       Thời gian ngừng lại, tôi như đang ngã trong tình yêu vô cảm, Thủy, người làm tôi bất ngờ, tôi không tin vào cổ tích, không tin vào may mắn, tôi cũng không tin nhiều vào ai đó, nhưng có lẽ tôi đã sai, mọi thứ đều có giới hạn của nó. Tôi đặt tay lên ngực Thủy, Thủy bột phát phản ứng giơ thẳng cánh tát tôi cái bốp. Tôi đứng im, Tự nhiên tôi thấy khinh bỉ và coi thường cái con người điệu đàng, vô lý, nàng không bao giờ biết rằng tôi đáng tôn trọng chứ không đáng xúc phạm. Tôi buông Thủy và lững thững đi ra, Thủy cũng đi ra theo. Đôi bạn của tôi đang yêu nhau biết bị lộ , họ nhanh chóng hoàn nguyên về bản thảo. Tôi biết những ngày sau, câu chuyện của tôi và Thủy, đến Đại cận và Lan đều không hiểu được. Thực ra thì nó kết thúc rồi. Tôi không hề nói câu nào để thanh minh thanh nga, mặc dù Thủy có cả chục lần muốn gần tôi để nói điều gì đó. Tôi lảng tránh nét thiên thần mà đã nhiều tháng ngày ngưỡng mộ. Vâng đúng ! Cái ông nào ngày xưa nghĩ ra câu ''Yêu nhau lắm thì cắn nhau đau'' ông ta không phải là người tài, nhưng chắc cũng ăn tát thiếu thuyết phục như tôi.

Anh rất sợ đến hôm nay ngoảnh lại
Những điệu đàng bỗng chốc khiến chán nhau
Nếu ai đó luôn miệng nói yêu thương
Câu nói này nghe mãi giờ cũng chán.

       Thật ra, một mối tình  màu nhiệm, là do hai kẻ yêu nhau, chúng phác họa một cách sắc nét nhất bởi duyên đời. Khi yêu ắt sẽ có những lúc hờn dỗi, để rồi phải lạc mất nhau, chính cái nỗi buồn hờn dỗi làm đường yêu thương đứt đoạn. Hỡi những đôi môi khô hạn và nứt nẻ. Chủ nhân của bọn chúng là những người ế ẩm. Họ có nhớ ngày tháng mới yêu thật vui biết bao nhiêu, nó giống như những cành hoa đầu mùa rạng rỡ khi chớm hé nhụy vàng. Từ cái nắm tay rụt rè, cái vòng ôm siết chặt, cái trộm hôn bối rối cũng đủ điểm tô cho sự hạnh phúc của những ngày mới bước vào con ngõ tình yêu. Hào nhoáng lắm, chính cái lung linh ấy tạo nên những say sưa trong hạnh phúc.
       Nhưng! Những mặn nồng ban đầu của thuở mới chạm mặt nhau ở cửa ngõ yêu thương sẽ bị thay thế bằng những lạnh nhạt. Chẳng biết có phải tôi kết thúc tuổi học trò bằng một cái tát rất cải lương, rất ấu trĩ và đua đòi. Thủy vẫn còn đó mà không thấy xuất hiện bao giờ khi hội khóa hay họp lớp. Không ai biết chuyện gì xẩy ra giữa tôi và thủy, nếu như hôm nay tôi vẫn chưa kể chuyện này.

55 nhận xét:

  1. Ngày 20/11, sang thăm anh, đọc lại phần 1, đọc tiếp phần 2, em nghe bồi hồi quá anh ạ...
    Như một cuốn phim, em nhớ tuổi học trò từ khi 6 tuổi, ngẫm nghĩ cho đến bây giờ, nhớ bạn, nhớ trường, nhớ Thầy, Cô...
    ... Chợt nghe...

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Cảm ơn ĐVĐ ! Vì là công tác trong môi trường Quân đội nên anh nghỉ sớm, hơn chục năm rồi mà cái ngày 20/11 vẫn như còn thiêng lắm. Hihi!
      Em cứ thả sức mà trở lại với Diễm xưa của em!

      Xóa
    2. Anh không phán "xưa rồi... diễm" à, hì hì hì... :D

      Xóa
    3. Hihi!
      Thì đang trong hoài niệm mà !

      Xóa
  2. Anh chọn đúng ngày 20/11 kể lại cho mọi người những hồi ức yêu thương , một thời học trò ,đã theo anh
    Tất cả mọi thứ trên cuộc đời này đều vô thường có có lại không không đúng không anh . bởi vậy cái gì đã là quá khí thì nên để nó mãi trong quá khứ .
    Chúc anh 20/11 nhiều niềm vui

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Là sự trùng hợp ngẫu nhiên thôi em ! Tất cả là do con người ta làm ra cả kể cả việc nghĩ ra , người bịa chuyện chuyên nghiệp thì gọi là nhà văn đấy còn như anh, chả phải nhà văn mà chỉ là blogger viết cho vui thôi mà!
      Anh cảm ơn em nhiều em nhé!

      Xóa
  3. Cửa thì đóng rồi mà sao nhìn được rõ thế anh Sỏi?

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Phải nghĩ ra một cái khe nào đó chứ em, ở đây là cái khe chỗ cái bản lề đấy thây!

      Xóa
  4. Phần này em thấy nó nhiều chỗ vô lí lắm. Nào là đang đói mà ăn xoài chấm muối thì nó xót cái ruột chứ no gì. Rồi ngôn ngữ cô giáo dạy toán nói với học trò giống như xã hội đen. Rồi tình yêu học trò mà gớm ghiếc quá....Thế mà phần cuối lại mềm mại trữ tình.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Câu thoại của cô giáo Toán là anh bịa ra để nhớ về cô giáo nói năng cũng rất hồn nhiên bặm trợn, cô không nói câu ấy nhưng nhiều câu từ miệng cô còn kinh khủng hơn nhiều. Có bạn bè anh làm chứng.
      Còn tình yêu có vẻ trơn tru và cái cách học trò lớn yêu nhau ấy là có thật. Ngày bọn anh học phổ thông hơn nhau 3 hay 4 tuổi là chuyện thường chứ không giống ngày nay đâu. Lại cái dân quê không ra quê phố không ra phố, lởm khởm và khôn vặt, lưu manh thì nhất hạng. Lớp anh còn có 2 ông bộ đội đang học dở, đi bộ đội, sau giải ngũ về học tiếp, các ông ấy đạo mạo và hay đáo để.Tuổi cũng hơn bọn anh đến 4 hay 5 tuổi ấy.

      Xóa
  5. Hồi ấy ngoài Bắc làm gì có xoài , chỉ có quả muỗm bé xíu và quả Sơn trà thôi
    Du gia Sơn trà nước lạnh
    Uống thuốc Cụ Hạnh một chén ba hào
    ( Cụ lang Hạnh chuyên cắt thuốc đau bụng )
    Tuổi mới lớn thì ai mà chả thế , ăn cái tát của nhỏ Thuỷ cũng giống Salam ăn mấy gậy khi đè nhỏ Hường ra hôn hồi học lớp 8 ... hoà nhau nghe .. he he
    Hồi đó khổ sở không có đủ áo quần để mặc , các thầy cô cũng vậy , có gì mặc nấy . Năm học lớp 9 có một cô N đi học ở Nga về dạy môn tiếng Nga , mỗi giờ lên lớp toàn mặc quần dài trắng mỏng . Cứ đến giờ của Cô thì thấy mấy thằng ngồi bàn đầu đến giờ ra chơi thì cứ ngồi lỳ ở bàn mặt đần thối ra . Sau phát hiện ra là ánh nắng chiếu vào người Cô thấy rõ mồn một ..nhìn phê lòi ra . Hồi ấy chưa có quần sịp như bây giờ , nên xong giờ của Cô thì cả bọn rình rình đè mấy thằng ngồi bàn đầu lột quần để kiểm tra , chu choa mệ nội ui .. Ghê quá thằng nào thằng nấy " Cúng ngắc " cười không chịu được , sau đó nhỏ lớp trưởng biết được liền cho mấy ông kễnh xuống ngồi ở dưới cùng ... Tiếc tiếc là

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Nó là một cái tát mà lẽ ra thay vào đó một cái khác , sự cong cơn chảnh chọe chẳng hay ho gì. đến giờ nghĩ lại còn hận nhau sau 37 năm rồi. Thủy vẫn còn đó cũng chồng cũng con nhưng có bằng ai đâu, thậm chí quá vất vả, ngay sau đó chắc nuối tiếc và ân hận nhưng đã quá muộn , HS cũng tự ái và cố chấp quá thành ra hận nhau mãi.

      Xóa
  6. Đúng là tuổi học trò vô tư hồn nhiên chẳng vướng bận gì , hồi đó suy nghĩ trẻ con nên nhiều lúc cũng vô tình lắm . Nhà cách trường 3 cây số toàn đi bộ không hà , mặc dù đói rách như nhau nhưng đi học thì cả bọn chờ nhau , trêu chọc nhau vui lắm . Bây giờ nghĩ lại thấy tiếc khoảng thời gian đó . Hồi đó mà có đôi nào yêu nhau mà lộ ra thì chỉ có từ chết đến bị thương với tụi quỷ
    Mấy thầy cô dạy mình thì đã đi đoàn tụ với ông bà hết rồi , vì thế hôm qua 20/11 thấy rất là trống vắng , bỏi vì không có ai để gửi Điện hoa và lời chúc nữa . Mấy chục năm rồi mà có nhiều người bạn học không thể một lần gặp mặt . Nói như Từ Tâm Nguyễn cũng rất đúng : Chúng ta chỉ là những người đi qua cuộc đời của nhau
    P / s : Ủa Đan Thuỳ đi đâu rồi ta ? Hay là lại đi hóng giai đẹp rồi , Khoa Minh nữa , chắc là đang đi bẻ đầu ô tô ?

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Từ Tâm Nguyễn thì ngày một thấy chàng ấy rõ hơn, Nghe nói hôm nay Binh ca dẫn 100 nhà doanh nghiệp về Tràng An chẳng biết có Tất Toàn ở đó không. Hay ông bay Đông âu rồi! mà cũng có khi đi cãi nhau với cô hồn.
      Ông này thuộc quân khu Nam Đồng thì quá nổi một thuở học trò, nghịch như ma và còn hơn ma. Mà nhắc đến một thời để nhớ này là chàng ấy lại sắp bắt mình phải nghe một thôi một hồi chuyện cũ tình xưa của chàng...
      Salam ạ Câu chuyện này là có cốt của ngày xưa nhưng lại kể bằng ngữ điệu của ngày nay nên sẽ có lắm tật lắm lắm cái không hợp nhưng thôi chuyện lốc lờ ý mà mua vui nên nếu các bạn vui là sướng rồi Hihi!
      Đan Thùy thì giai bám nhiều và sai như chùm nho. Nàng còn mải gỡ còn mải lựa, phải chọn sao mà sau hồi lựa chọn lấy cho được thằng Ba Bị . Ờ mà ba bị còn may lại còn nước chọn ngay được ông đã từng quá giang qua cầu Rạch chim thì toi! Há há!!!
      Mong cho KM suốt ngày vặn cổ ô tô, Hạnh phúc của nhà hắn là mua được nhiều ô tô để thuê người vặn cổ ra xiền! Hihi!

      Xóa
    2. Thật lòng mà nói thì Bình canh nặng lòng với đất NB nhiều lắm anh à. Trong phái đoàn đi NB có Dư Cao Minh (10b) Tổng của Điện lực Miền Bắc về xem xét bàn cách mở rộng Nhiệt điện NB. Tôi có nói với mấy vị răng: Các ông mà mang Công nghiệp nặng về NB là các ông phá nát NB đấy. Mảnh đất ấy chỉ hợp với các ngành Dịch vụ và Du lịch thôi. Hãy cố gắng tạo cho NB một điểm đến cuối tuần thật thú vị và một nơi mua sắm tuyệt vời. Chung quanh HN với bán kính 100 km thì không đâu hơn NB. Tam đảo, hay Tây thiên cũng thua xa NB. Tôi đang vận áo xám có đi được đâu đâu. Có đi được cũng phải xong 49 ngày cho Mẹ tôi đã. Với lại bạn SG, bạn Nga, Bạn Ba lan về hội ngộ 20/11 còn đang ở nhà tôi nên cũng bận lắm anh à.

      Xóa
    3. À ra thế . Nhiệt điện NB đang dần co lại không mở rộng được nữa , có thể chuyển sang Thái Bình
      Hữu Bình có thể có những tình cảm cụ thể với NB, Anh ta có lý để gắn bó mà. giá như anh về được cũng hay đấy bọn chúng ở lại chiều nay mới về HN!
      Người ta đưa đủ thứ về NB nó nát thì đã sao, ai là người nghĩ được đến chỗ nát hay còn như anh, vì cứ có % đủ đầy là ký là làm. Ngay TP Ninh Bình người ta cho xây nhà máy xi măng, Phân đạm, và nhà máy SX Kính nữa chứ , Ôi chuyện nhân thế ...Hihi!

      Xóa
  7. Um! "Dĩ nhiên học trò" Chúc Sỏi luôn an vui và hạnh phúc nha!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Uh ! Cảm ơn Tím nhiều nha!

      Xóa
  8. Be Be vừa đi suối nước nóng Bình Châu về nè , đọc bài viết của b cừi chết lun á . Ui da ui da , trao tềnh iu cho nhau ở trg toalet ....ko lãng mạn chút nào lun á , xạo quá đi , chụn của b nhìn trộm ng ta thì bt rùi , thế khi nào b kể chụn ng ta nhìn trộm b có hay ko nghen ...he he

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Lẽ ra phải ngủ lại Bình Châu chơi, tắm hết ngày chủ nhật rồi về. Ai BO cho BB mà lại giữa chừng như thế nhỉ, phải phạt thật nặng, chưa hết mình.
      Do môi trường toilet nên tình trao nhau không êm đềm và xảy ra sự cố. Cũng đáng đời rồi.Tuy nhiên cơ bản do xô đẩy khách quan mà nên thế! chứ có chủ động được gì đâu. Hihi!

      Xóa
  9. Tình yêu học trò thì nhiều cái ngô nghê và buồn cười lắm, tình yêu bọ xít dí đít vào nhau ấy mà. Hồi lớp 9 đi Chùa Thầy tôi lôi Hải chui vào hang Cắc Cớ, đang ôm nhau dựa vào tảng đá thì mấy đứa con gái chui vào leo lên tảng đá xòe, thế là mình ướt bố nó hết một bên ống quần Mà hồi đấy ranh con có biết mày mò cái đếch gì đâu, ti thì bé như quả cau non, sau lớp 10 nó mới phổng phao ra dáng thiếu nữ anh à. Chui vào đấy thì cũng chỉ là ôm eo vớ vẩn thôi. (Chuyện này tôi kể rồi mà)

    Tôi thích tính trào phúng của người viết. Tôi thích nhất đoạn cuối, đây mới chính là phần hồn anh Sỏi, man mác và trữ tình. Văn phong đoạn này mang hơi hướng của Victor Hugo trong Những người khốn khổ. Đoạn “Một trái tim dưới hòn đá” Nói về lá thư đầu tiên và duy nhất mà chàng Mariuyt gửi nàng Codet:

    Vũ trụ thu lại ở một con người, một con người tỏa rộng ra thế giới. Đó là tình yêu. Gì thì tình yêu cũng chưa vừa ý, có hạnh phúc nó đòi thiên đường, có thiên đường nó đòi trời thẳm. Anh chiêm ngưỡng một ngôi sao vì hai lẽ: Một là vì nó sáng và bí ẩn, Hai là vì ta không thấu hiểu nó. Nhưng bên cạnh anh còn một thứ ánh sáng êm ái, lung linh và bí ẩn hơn tới vạn lần, đó là ánh sáng của người phụ nữ. Ta gặp một chàng trai trẻ đi trên đường, mũ chàng cũ, áo chàng sờn, nước ngấm qua giầy chàng, nhưng trái tim chàng đang ca hát bởi tinh tú tình yêu đã ngấm trong hồn chàng.

    Hãy yêu nhau đi, một biến sắc tăm tối rồi bừng sáng rực rỡ, trong phút hấp hối có niềm say sưa… Bởi tình yêu giầu ngang với trời vì có hạnh phúc và hơn trời vì có khoái lạc, bởi tình yêu là thứ trái cấm hồi sinh mà đến kẻ hấp hối cũng còn thèm khát.

    Ai biết được tại sao hoa nở, tại sao chim hót, tại sao tuyết tan… Ai biết được tại sao biển động sống gầm và bình minh lại rực rỡ để thế ?... tất cả chỉ tại và tại chỉ bởi một nụ hôn đầu mà thôi…

    Hỡi các bạn nữ thanh niên ! Chính các bạn đang lao vào bao cảnh hiểm nghèo mà các bạn không hề biết. Khi các bạn hiến dâng trái tim thì họ chỉ lấy xác thịt. Qủa tim của bạn vẫn còn nguyên với bạn đó, song bạn hãy nhìn lại nó trong bóng tối mà thấy rùng mình. Bởi vì xưa nay trong tình yêu chưa hề có hai lẽ trung dung. Xưa nay chưa ở đâu mà vấn đề may rủi lại xẩy ra một cách nghiệt ngã & tàn nhẫn cho bằng tình yêu. Nôi đấy ! Song cũng là áo quan đấy. Nó nuôi ta sống đấy ! Song nó cũng vùi ta trong đáy mộ yêu thương. Trong tất cả các vật mà thượng đế tạo nên thì trái tim người đàn bà là nơi tỏa ra nhiều ánh sáng nhất. Song than ôi ! Đó cũng là nơi có nhiều bóng tối hơn cả. Bởi vì nơi nào sáng nhất là nơi tối nhất. Đau đớn thay kẻ đã lạc trong bóng tối con tim đàn bà. Ấy là sự chết ngạt của tâm hồn. Ôi ghê gớm quá đi thôi...

    Chúc anh mạnh khỏe cùng nhiều niềm vui.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Đọc cái comments này của anh còn chất lượng hơn, sâu sắc hơn cả bài viết chính. Một cái sự cầu kỳ đến độ chắc chắn và sâu sắc đến từng câu từng chữ. Viết về hàm ý của thi hào mà ngỡ anh đang trò chuyện với thi hào Victor hugo. Hay và chất lượng tuyệt đối. Cảm ơn anh thật nhiều...!
      Anh ạ thật ra tình yêu không có tuổi, Những đứa trẻ con từ khi mới sinh ra đã cần âu yếm vuốt ve, đó là tình yêu đấy chứ. Rồi
      những người gần đất xa trời 80,90 họ vẫn cần chăm sóc và âu yếm. và càng già thì lại càng cần, Tình yêu còn cần hơn cả cuộc sống, nếu bị lỗi trong tình yêu mà sống cuộc đời cô liêu thì thật ác mộng.
      Giá như cuộc sống cứ xuôi và thuận như lời nói nhỉ...!

      Xóa
  10. Sáng sớm đọc cái Comemnt của Từ Tâm Nguyễn tự nhiên thấy như đang hồi xuân . Bỏ mịa thiệt rồi , con mẹ hàng xóm goá chồng đang gạ đi Thailan chơi , để tính đã có nên đi hay là ra Ninh Bình ... he he

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Thì Salam rủ con mẹ hàng xóm ấy ra NB đi. bàn giao cho Sỏi đi. cứ nói với mẹ ấy rằng: Sỏi đẹp giai, lai Hàn cuốc. Thuộc nhiều thơ, Mơ lãng mạn, Tán gái siêu, Chiều gái giỏi, Nói như đài. dái bằng hai quả dừa.

      Xóa
    2. Được Góa phụ rủ đi chơi thì còn gì bằng nữa Salam ui. Nhận lời ngay đi anh à. Tui mê thiếu phụ nhất quả đất đấy. U40 là Hổ, U50 là Sư tử, U60 là Phù thủy lắm điều... nhưng mà hay và tuyệt vời. Không cần giới thiệu Sỏi "đập giai" như Ai cập đâu. Chỉ cần giới thiệu: "Bạn anh đang cần người dẹp loạn hậu cung" thế nào cô ấy chẳng gật đầu vội. Phụ nữ ai mà chẳng hiếu thắng. Salam cứ đi Thailand đi, rồi về chuẩn bị Noel và Tết nhất là vừa. Qua tết hẹn anh Salam có mặt ở NB nhé. Để xem trước các Bướm vàng 10b anh Sỏi có đừng được không ?.

      Xóa
    3. Bướm vằng 10b nhà anh thì dè chừng đương nhiên rồi , nhưng cứ để yên xem sao ? biết đâu lại có mẹ góa, thích Sỏi hâm thì chắc có nhiều chuyện để nói đấy ! Hẹn các sư huynh!

      Xóa
  11. Sang nghe các đại ca đàm đạo về tình yêu mà thấy sướng hai lỗ tai

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Hai anh Sỏi và Salam mới là thợ yêu. Còn anh chỉ suốt đời là kẻ ngu ngơ thôi HA à.

      Xóa
    2. Này anh cứ nói thẳng là dại gái đi, về khoản này Anh và Sỏi cũng một mười một chín phảy năm cả đấy . Nhưng anh có khi nhỉnh hơn sỏi vì anh còn có tiền mà dại cho nó có phong cách của đi thay người! Gái nó theo người có tiền chứ theo Sỏi suốt ngày đánh rắm nó theo làm gì cơ chứ!

      Xóa
    3. 2 đại ca Sỏi với TTN Đúng là 9,5 với 10 mà he he ....

      Xóa
    4. Hứ ! Em lại được thể rồi! Hihi!

      Xóa
  12. Nhân tiên chủ đề tềnh iu HA có bài toán tình yêu như sau
    Cho hàm số y= 1/x với x= em và y= anh hỏi khi em tiến đến bên anh khoảng cách = 0 thì lúc đó anh ở đâu mong các đại ca giải giùm

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Anh luôn phụ thuộc vào chính em, giá trị của anh lớn hay bé phụ thuộc vào chính em và do giá trị em quyết định. Trừ khi em = KHÔNG thì có nghĩa anh là Âm vô cùng tới Dương vô cùng, khi ấy ta chẳng ở khoảng nào trong nhau cả. Anh thích nhất khi em = 1. Anh chia cho em vừa đủ không dư thừa. Chúng ta luôn bằng nhau và như nhau chỉ duy nhất 1 giá trị trong nhau.

      Xóa
    2. Anh TTN làm toán vậy là siêu rồi, Sỏi chỉ giỏi phét lác chứ 1+1=? thì không giỏi...Hihi.
      Với HS : y= 1/x với x= em và y= anh (khoảng cách bằng 0 Thì Y Thuộc X ) Y nằm trong X.
      dốt như Sỏi cũng biết và giải được nha ! Há há!

      Dĩ nhiên với Salam thì chắc ông này lý giải khác...Vì: Vinh + Sài Gòn = Quỳ Hợp + Nghệ An Mà Vinh = Quỳ hợp = Nghệ an => Nghệ an x 3 + Sài Gòn (Đây là một bài toán về địa lý nên tại vị trí này thì Âm thịnh dương suy) Há há!

      Xóa
    3. Theo vật lý khoảng cách x-y bằng không dễ say ra hiện tượng chập điện tình huốn này gây ra nhiều rắc rối khó lường . nên như anh TTN hay nhất là x=1

      Xóa
    4. Thì đề em ra ra khoảng cách = 0 mà lỵ , Mới lại tình yêu thì Khoảng cách =0 , nếu khoảng cách là một số nguyên dương thì gay go hơn nhiều so với chập điện!
      Tình yêu chính là sự chập điện , x+y = tình sét đánh (Sét đánh là chập điện) chứ ! Hihi!

      Xóa
    5. ngẫm nghĩ suy luận toán học áp vào chỗ nào cũng chuẩn thật không uổng công người học toán

      Xóa
    6. Hihi! '' Vậy là không phụ công thày cô'' đúng không? Hì!

      Xóa
  13. HA không ngờ bài giải của đại ca Tâm Từ Nguyên lại hay và suất sắc vậy . khi em băng 0 anh dần đến vô cùng , khi ấy ta chẳng ở khoảng nào trong nhau cả thật chuẩn . tình yêu mà đôi khi khó hiểu hâm quá nóng thì bốc hơi sạch . để quá nguội đóng băngthành đá . thế nên muốn tình yêu mãi đẹp cả hai phải biết để ở tầm vừa phải về cự ly và cường độ phải không các đại ca thân mến."Anh thích nhất khi em = 1. Anh chia cho em vừa đủ không dư thừa. Chúng ta luôn bằng nhau và như nhau chỉ duy nhất 1 giá trị trong nhau." Bài giải điểm 10 + thêm 1 điểm suất sắc cảm ơn anh Tâm Từ Nguyễn

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Hè hè TTN là học trò xuất sắc của cô giáo toán rồi ! thế mới hay chứ!

      Xóa
    2. Làm giáo viên gặp được học trò suất sắc là phúc tu ba đời mới có anh Sỏi ạ

      Xóa
    3. Tiết kiệm lời khen một chút đi cả nhà ui. Đàn ông được khen nhiều là dễ sinh hư đấy.

      Xóa
    4. Há há ... Ngừi ta khen thật mà cứ khiêm mới chả tốn. ""Khen cho chết mà lại""!!!!

      Xóa
  14. Tối qua mắc đi nhậu với bạn Blog , sáng nay thấy các Thím bàn luận vui quá . Hồi xưa hay cúp tiết toán để đi rình mấy anh chị lớp trên yêu nhau ngoài bãi ngô nên dốt toán lắm , thế mà sau này lại học kết cấu thép thế mới tài
    Cao Bằng - Ninh Bình - Quỳ Hợp - Sài Gòn > Hồng Anh - Hòn Sỏi - Nhật Thành Hồ - Đan Thuỳ = ?
    Để dành được quả dưa chuột " Bao tử " thì ai là người oánh giỏi nhất ? Ai là người chửi to mồm nhất ? Ai là người nhanh tay xẻo được hai Hòn Sỏi về treo ở Cầu Xẻo Bướm để xem chơi .. he he

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Há há bố này nhậu đến giờ còn say! Có bà sui gia chỉ sợ Sỏi cuỗm mất nên suốt ngày tìm cách xẻo hai hòn của sỏi thôi, quan dã man Há há!

      Xóa
    2. đại ca Salam đừng nôi kéo HA vào chuyên Hòn Sỏi Với Nhật Thành Hồ , Đan Thùy nhé HA không có vướng mắc chi với chuyện của những đàn anh đàn chị này đâu nhé

      Xóa
    3. HA đừng ngại, Salam thích đùa chỗ nào cũng đụng cũng chọc vậy đấy, Không có gì liên quan đến nhau nhưng ông ấy thấy Sỏi hay còm ở đâu là lôi vào đội cho cái mũ vậy Hihi!

      Xóa
  15. Một ngày mà không " Bẹo " được Hòn Sỏi một phát thì trong người bứt rứt lắm . Hoàng Anh nói thế là sai roài , giờ thêm Thím Salam vào nữa thì em có tham gia vào cuộc tranh tài hay không ? he he

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Há há!
      ƠN giời cậu đây rồi (!) Cứ nghĩ đang đi hầu đồng đâu đó cơ chứ!
      Cái anh đàn ông mà ngồi tom chát hát chèo văn để hầu đồng là hay bẹo đít cô đồng lắm đấy!
      Há há!

      Xóa
  16. B Sỏi va a Từ Tâm Nguyễn giỏi quá ha , sao 2 ngừi ko kết hợp nhau để viết một cuốn sách dạy yêu.
    Viết đi Be sẽ mua cho mấy chục cuốn để phát cho mấy chị trg cty lun á

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. 1 - B Sỏi ghen với NTT đấy nha, anh ta vừa là doanh nhân thành đạt giàu có, lại già hơn anh mà BB gọi là anh, thôi b Sỏi đi chết đây , Tự bóp cổ tay chết đây!!!
      2 - BB ơi chắc bạn BB trong công ty không biết b Sỏi vì không thấy khi nào xuất hiện cả. Nay chuyển lời chúc may mắn tốt lành của Sỏi đến các chị của BB trong cty nha. Nói là Sỏi rất yêu quý các chị !

      Xóa
    2. Cô này nói thế nào ấy chứ. Hay là khen đểu cho mày chít đây ?. Anh em chúng tớ mà biết dạy yêu thì đã chả đến nỗi Ế GIA TRUYỀN...

      Xóa
    3. Đọc xong bài bên anh về thì thấy rằng; chắc là khen cho chết đấy! Hihi! Ế hẳn đấy!

      Xóa
  17. B Sỏi ơi ! Mấy chi trg cty chỉ đọc Blog của b thui , họ ko dám cinf đâu vì trog nhà này toàn thứ dữ , vì mọi ngừi quen chơi bên FB tùi vì thế giào đây họ bị khớp

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Sỏi rất vui khi biết BB và mọi người dành cho Sỏi tình cảm mến thân này ! Sỏi Thanh cù BB và các bạn nhiều!

      Xóa

Cảm ơn bạn!