18/04/2013

... TỰ CHUYỆN

       ...  BẠN Ư - KHÔNG THỂ!



                 Chẳng phải bây giờ mới bắt đầu yêu?Mà sau ty tỷ lần thất bại! Không hẳn là sợ, nhưng cứ nghĩ đến lối mòn: làm quen, hẹn hò, cưa cẩm, yêu cuồng nhiệt điên rồ, rồi chia tay là tôi nản. Lúc đầu mối tình chết tiệt nào cũng là sự quan tâm săn sóc, quan tâm đến khó chịu. Rồi dần dần  tình cảm nhạt dần hơ hơ, mối tình chết mẹ nào cũng thế hơ hơ đến chỗ thờ ơ, cứ nhắc đến nhau là khó chịu.
                 U40, các bạn bảo tôi già, là gái già. Có đến hai chục năm, bị người thân thúc giục lấy chồng đi. Bản thân tôi chục năm trước  mong có chồng sớm chút, may mà lỡ dở. Giờ nghĩ lại tôi chỉ thích làm người độc thân, mãi hướng về ai đó với thứ tình cảm trong sáng nhất, và giữ trong tâm hồn mình hình ảnh thật đẹp của người đó. Mà kinh nghiệm chẳng nên tiếp xúc nhiều để nhận ra những thứ không tốt, để thất vọng. Tốt nhất hãy cứ  yêu đơn phương thôi, để không phải đau khổ vì cứ tưởng bở, ngỡ người ta yêu mình nhưng sau đó thì không phải vậy.
                  Một phụ nữ như tôi, luôn bị bọn thối mồm nói là tạo áp lực cho người khác. Ông bạn học từ phổ thông, có khi bạn từ lúc còn cởi truồng, suốt quãng thời niên thiếu tự hắn nói rằng làm bạn với tôi thực sự vui vẻ, và hắn ta rất quý mến tôi vì điều đó. Nhưng khi chuyển yêu nhau, cậu ấy có cảm giác luôn phải chạy theo tôi. Có lẽ một chân dài ưa nhìn như gái này thì không thích có cái gì là nửa chừng được. Phải hết mình.
                   Xưa nay từ bạn trở thành người yêu rất dễ, nhưng từ người yêu trở thành bạn thì không thể. Ai khi chia tay cũng bảo sẽ là bạn, nhưng thực tế nói xong rồi có làm được không? Nói thật sau chia tay có gọi điện cho nhau,  cũng không được thoải mái. Những ký ức trước đây ùa về. Thôi thì chỉ thản nhiên và xã giao thôi, coi như chúng ta chỉ là người quen thông thường không bao giờ có thể là bạn thân được. Nghĩ cũng buồn cười, từ một người giữ mọi bí mật của người khác, giờ giả như không quen biết. Tôi từng có những tình yêu đẹp. Nhưng rồi tôi luôn làm  người ở lại, cho những người đó ra đi.
                  Thế là tôi thích yêu kiểu oline. Tôi quen với việc yêu một người ở xa. Tôi yêu qua Yahoo, điện thoại, email, những lần gặp nhau vội vã, những lần chia tay trong nước mắt. Bây giờ một mình, xử lý công việc dễ hơn nhiều so với việc xử lý trái tim của một người. Có thể có chút mệt mỏi và stress, nhưng công việc không phản bội tôi. Nếu cố gắng và hết mình, nó sẽ đối xử không tệ với tôi. Thậm chí vì công việc mà trái tim tôi được nghỉ ngơi nhiều hơn.
                  Tôi từng hơn một lần sai lầm! từng tha thiết mong rằng có ai đó tỏ tình để làm cao chút. Đến giờ ngần này tuổi, chả có thằng chó nào tỏ tình lãng mạn chút, tuy nhiên tôi thừa bản lĩnh không cần cái sự tỏ tình.  Con người ta yêu chín lần thì đến lần thứ mười mới lấy nhau để cùng cực khổ với nhau, 9/10 lần kia là những chia tay không thèm hoan hỷ, mọi sự chia tay trong tình yêu đều đi đến hận thù. Có thể đó chỉ là một cơn cảm lạnh, uống vài viên thuốc cảm sẽ hết ngay. Bây giờ hay ở chỗ ai cảm thì người đó uống  nhé, đừng đưa thuốc cho tôi. Thôi người ta ạ đừng yêu nữa kẻo sau chia tay là chia lìa, nhìn nhau như hai kẻ không quen biết bao giờ.

6 nhận xét:

  1. Lâu lắm mới gặp.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Chào em ! Sao biết nhà anh mà vào được, giỏi thế!Cảm ơn KH!

      Xóa
    2. Giọng Văn của hòn sỏi lẫn vào đâu được.

      Xóa
  2. Nhận xét này đã bị quản trị viên blog xóa.

    Trả lờiXóa
  3. Nhận xét này đã bị quản trị viên blog xóa.

    Trả lờiXóa

Cảm ơn bạn!