BÀI TRONG TRANG:

01/12/2014

LỠ THÌ


          Trang Hạ có câu đúng như sơn và sắc như dao để "thiến": … “Tôi nghĩ một cái chim kẹp giữa hai cái chân chẳng quyết định được sự tử tế của một con người và hạnh phúc của một cuộc đời.”
          Anh đéo bàn đến sự tử tế hay là hai cái chân, anh chỉ nói chuyện hệ lụy đến cái vật bị kẹp giữa hai cái chân... Khi bé cha mẹ bế ẵm, nuôi lớn, đến chỗ vạch vôi là bạn phải lấy vợ, nghiệt ngã chưa nào. Cách gì cũng không tránh được trừ khi bạn là một vĩ nhân.
          Chuyện lấy vợ ngày xưa  đơn giản như đan rổ. Một ngày có thể không  đẹp trời,  thường là một ngày mưa, buồn, bố chẳng đi đâu được ở nhà hút thuốc lào, ông Bô khề khà nhả khói nói với Mẹ:
          -   Tôi xem con Cún con gái ông phó mộc xóm bên cũng được người được nết, chăm chỉ lại ngoan...!  Thế là đến ông thày bói xem kép cho vài ba ngày… Một thời gian không lâu  sau bạn sẽ là chồng của nàng Cún, Mà đặc biệt bạn đã có thể được ông bố vợ lên lớp về cách sử dụng dùi đục, nếu bạn có chủ chương  hành nghề thợ mộc nối nghiệp ông ta. Đấy là ngày xưa nha.
        Ngày nay phức tạp hơn, bây giờ không đơn giản như thế nữa. Nam thanh nữ tú có tự do, có quyền được yêu và đặt bố mẹ đâu thì phải ngồi đó. Họ theo đuổi tình yêu, vi vu và mơ mộng. Phải lấy người mình yêu, còn người ấy có yêu mình hay không là việc của người ấy, chà chà!
        Nhưng trớ trêu, người bạn yêu đại loại gần thì như hoa hậu nội địa, xa thì như Angelina Jolie. Than ôi! Những tố nữ kinh ấy ai mà chẳng yêu, mặc định rồi, vô số bạn khác cũng yêu những mỹ nhân toàn tài vẹn sắc này. Thế mới cay. 
        Bạn biết không: 
                                Chỉ riêng có tỉnh Thái Bình 
                           Chết bởi thất tình cũng đã tám trăm.
         Anh chẳng sinh ra vào ngày xưa,  cũng chẳng phải thế hệ @. Ở giữa, thế mới bỏ mẹ chứ! Thời mà “cha mẹ đặt đâu con ngồi đó” qua rồi, thế là anh chẳng có ai lo cho. Đến thời hiện đại thì lại quá lứa. Có em gặp anh ngoài đường còn gọi là “Ông Bô…Ông khốt”. Anh là thằng hiểu nhất về câu “quá lứa lỡ thì” chứ không phải ai khác.
         Đường cùng anh định yêu chung với một ai đó, cho trót đời! 
         Chết tiệt lại có cái luật hôn nhân một vợ một chồng. 
         Thế đấy! Vậy nên cái bị kẹp ... là cái hình như vẫn còn cô đơn!

8 nhận xét:

  1. Thăm Sỏi và chúc sỏi có một buổi chiều an vui nha!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Cảm ơn bạn BLTT thật nhiều, khỏe vui nhé bạn ơi!

      Xóa
  2. Một thương cái kiếp cô đơn
    Hai thương cái kiếp lỡ thì như anh
    Ba thương cái tính đành hanh
    Bốn thương cái phận trai tân cả đời

    Hihi

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. ĐÃ THƯƠNG CÁI KIẾP CÔ ĐƠN
      THÌ EM HIỂU ĐƯỢC DỖI HỜN ĐÀNH HANH
      NGHĨA LÀ EM ĐÃ THƯƠNG ANH
      CHO NÊN NƯỚC MẮT CHẢY THÀNH SÔNG TƯƠNG

      HÈ HÈ!

      Xóa
  3. Lâu lắm, sao vẫn không quên được làng blog, và bạn bè trong đó...
    Có khi về nhập lại hộ tịch đây... :)

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. KA ơi ! viết cho có chỗ mà xả nỗi niềm, chúng minhf có phải khi nào cũng hơ hớ mà cười ngoài đường được đâu, có những điều cứ viết ra đấy thôi, chỉ cần mình đọc và mình thấy thoải mái là được rồi. Bạn bè xưa vì lý do nào đó mà đóng cửa hoặc ngừng nay chẳng còn mấy ai.
      Tuy vậy em trở lại blog người vui nhất có thể không phải là anh, nhưng anh mới chỉ nghe đến về lại mà mừng quá đi . Anh luôn mong em mà!

      Xóa
  4. Chẳng sinh ngày xưa, chả thế hệ @ : là khóc ? Hay cười đây?

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Dở khóc dở cười mà em Hic Hic!

      Xóa

Cảm ơn bạn!