BÀI TRONG TRANG:

06/12/2014

"NHO CÒN XANH"



          Từ câu chuyện “Con cáo và chùm nho” của Aesop. Người ta thường nói và biến nó thành câu thành ngữ "nho xanh" hay "nho còn xanh lắm" được sử dụng, để nói đến việc cố phủ nhận giả tạo một mong muốn, vì không đạt được hoặc chê bai và giả vờ khinh khi những gì mà họ không đạt được.
         Cũng từ chuyện ấy người ta chế biến nó thành kịch. Trong vở kịch “Con cáo và chùm nho” ông chủ là triết gia Xantuyt (Có người bảo là một Blogger) trong cơn say, lỡ huênh hoang khoe uống cạn được nước biển và sẵn sàng đánh cược vợ cùng tài sản của mình. Khi tỉnh biết lỡ lời đã được Aesop, người nô lệ thông minh “chữa cháy” một cách ngoạn mục:
        “Ông hãy nói rằng: Ta chỉ uống nước biển thôi, các người hãy chặn hết nước các dòng sông, thì ta sẽ uống cạn nước biển”.
          Phải nói là tớ rất ghét cái sự xảo trá của trí tuệ, mặc dầu rất trí tuệ. Vì thật ra nó là một sự nói phét, có thể đó là sự phét lác đáng yêu thì tớ cũng chẳng yêu. Tớ cũng ghét tất cả các kiểu hồi ký.  
          Một thằng quan tham một thuở, viết báo một thời, giờ già chờ chết, đi viết hồi ký đọc đến khổ.        
         Tiên sư hồi ký, bao giờ đứa viết cũng căm ghét cường quyền, và trong hồi ký thì nhân vật ký rất trong sáng, họ ghét tham nhũng. Tiên sư họ, cả ngàn năm nay, ngàn đời nay có quan thì có tham, tớ đéo làm quan mà cũng tham.
         Tôi thấy quảng cáo nhiều về “ĐÈN CÙ” thế là lao vào đọc phát, tôi đã nhai hết 42 chương của phần 1, cả cái lời P/s của tác giả…Nhưng tôi thất vọng và mất hứng, vì nhiều chỗ viết sai, thô  quá, không ra báo, không ra văn, cũng không ra lịch sử. Cái kiểu hằn học ký thế này không khoái lắm khi đọc. Mà chẳng riêng cái anh đèn cù tất cả hồi ký của anh X hay chị Y cũng thế cả.  Chỉ toàn thấy bất mãn. Nhiều chỗ viết theo cái nghe được đâu đó. Thế rồi quan điểm của tôi thế này… Có những lúc tôi đã thích ông Hồ, sau này thì thất tình với ông ấy, vì ông Hồ thua ông Duẩn…   Tôi nói thẳng với Trường Trinh… Ông Lê Đức Thọ là độc đoán… Ông Lê duẩn là lộng hành… Tôi điên tiết không kìm được quát Xuân Diệu… nói thẳng vào mặt Tố Hữu Cậu chỉ anh hùng trong thơ… Nếu hồi ký tự mình viết ra mà lại có một thời viết báo như cái ông Đĩnh nào đó nữa thì các bác là kiệt suất anh hào bởi mấy thằng nhà báo hiên ngang đi đầu chống tham nhũng.
          Bọn báo chí chống ai, chống cái đéo gì, sự ngu xuẩn và vô luân của những hạng người khoác lên mình cái vỏ nhà báo, phóng viên, trí thức suốt ngày chỉ biết cắm mặt vào chỗ kín của đàn bà (Và ngược lại), rồi bàn luận cái này xệ cái kia căng, cái này dày cái kia cộm, diễn viên này lộ quần chip, chồng ca sĩ này đi ăn tối cùng bạn gái…  rình rập ca sỹ X lại tuột cúc áo lộ hàng, diễn viên Y cưới chồng lần thứ 7, hoặc người đẹp làm mẹ đơn thân … Trăm thứ bà dằn. Kinh tởm nhất là tôi nghĩ ngay đến khi chúng viết về Quất Lâm hay Đồ Sơn, nhà báo chúng viết về mại dâm như mặc định sẵn một cái kết giống nhau. Thằng nào cũng chung cái kiểu gọi gái vào phòng rồi kêu mệt. Có thằng nói nhìn thấy ả cắn một góc cái túi ny long dày , rút tuột cái bao cao su vẫy mạnh, “Tôi” thấy tởm quá liền kiếm cớ lỉnh ra ngoài rồi chuồn thẳng.
         Tiên sư bố những  khỉ, đứa nào mà chẳng úp mặt vào sông quê! Báo với chả chí. Lãnh với chả đạo  lãnh cái đéo gì thì cũng chỉ là “Nho còn xanh” Hoặc những anh hùng hảo hán  huyênh hoang “Uống cạn nước biển”. Hồi ký cục cứt!

16 nhận xét:

  1. hằn học ký-Bác chính xác quá.
    Ai mà không tham chứ, bớt thôi là phúc rồi.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Anh vẫn luôn có đồng minh, ai chẳng tham em nhỉ!

      Xóa
  2. Bác ơi-chuyện này mà viết thì nhiều lắm -làm sao mà hết được -Chỉ biết thở dài cái ''sượt '' thôi bá à -

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Ừ ! Đúng vậy! Đọc xong bực bực là . Nhưng thôi viết cũng là cho DZui ấy mà ! Cảm ơn em!

      Xóa
  3. "Đèn Cù" ko phải là "Hồi Ký" anh ơi mà là "Truyện Tôi". Em đã đọc một số trích đoạn. Em thấy nó phảng phất mùi.....sex :)

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Cảm ơn em!
      Em yên tâm, về thể loại văn học thì anh đủ để tự tin mà! Anh đọc chậm và đã đọc khá kỹ! Hihi!

      Xóa
    2. Em thì nói trên phương diện chính trị ạ :)

      Chúc anh buổi tối vui

      Xóa
    3. Hihi! OK !Anh hiểu, cảm ơn em !

      Xóa
  4. Đang bức xúc -muốn chửi quá mà viêm họng nặng lên sang đọc bài của anh cho hả giận anh a
    Chiều chủ nhật an bình anh nhé -

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. TML à ! Làm thơ mà cứ mượt như em không thể nói tục được, mà thế thì lại càng khó chửi, Với lại anh thấy dù sao anh em mình cũng có mục đích chung là vì niềm vui. Rất cảm ơn em, luôn bên em!

      Xóa
  5. Sang thăm và gặm nhấm những bức xúc của Sỏi nè! Sự đời nói đến bao giờ mới hết đây! Nói chung hãy gắng mà sống, rồi cũng xong. Lúc ấy không biết sẽ như nào nhỉ!
    Chúc Sỏi an vui trong ngày mới nha!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Cảm ơn BLTT đã chia sẻ !
      Sỏi chỉ nói tình cảm của mình khi đọc tác phẩm của người đời thôi bạn ạ. Chuyện nhân tình thế thái vốn là thế và bao đời vẫn thế, Hì hì!

      Xóa
  6. Đừng bức xúc anh Sỏi ơi, em thăm anh nè.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Hihi! Anh hiền ấy mà ,khi nào cũng mềm như quả bóng xì hơi ý! Chỉ tí nóng giận lại nguội ngay thôi mà hihi! Anh cảm ơn em!

      Xóa
  7. Êu ơi anh Sỏi nay đanh đá quá!
    Em like câu này"Tiên sư bố những khỉ, đứa nào mà chẳng úp mặt vào sông quê!"..Hehe!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Ừ! đúng là có những lúc anh cũng đanh đá thật, nhưng chắc chắn chưa phải đanh đá nhất, có lẽ chưa bằng "gái Phòng" quê chị Dung Hà! Hihi!

      Xóa

Cảm ơn bạn!