21/03/2015

TÔI BIẾT ĐÂU ĐẤY!

       -   Một Bloger nói: “Mình thấy có trang web có những bài thơ, những câu thơ thật kì tài, chẳng niêm luật mẹ gì mà cũng thành thơ, lại còn bị khen hay". Sau một hồi anh đóng blog. Chẳng hiểu anh ra đi đột ngột thế là do đâu. Những lời anh than vãn cứ ám ảnh tôi mãi. Cái sự đóng cửa, đốt nhà hay tự dưng ra đi tức tưởi, có gì đó như oan khuất lắm. Đến thơ còn chẳng đâu vào đâu huống chi những chuyện phiếm luận. Chuyện nghe chẳng ra gì các cụ nhỉ!
       -   Ở đâu đó, không nhất thiết phải nói rõ địa chỉ, có thể  ở Tiền Giang, hay đâu đó Bắc Giang. Một cặp vợ chồng cai sữa cho con, họ dùng đủ mọi cách mà vẫn không được. 
           Bố cháu bảo bôi mực vào cho nó thấy đen, bẩn nó sợ. "Nó vẫn bú". 
           Đã thế bôi cứt gà vào cho mày kinh, "cũng chẳng ngăn được nó". 
           Bố cháu bảo thế thì bôi ớt vào. Nó cứ bú, nhưng cay thằng bé 2 tuổi khóc ngằn ngặt. 
          Tức mình bố cháu lấy băng keo cuốn quanh ngực mẹ cháu (bây giờ không thấy nữa, mày bú vào đâu?) Nó lấy tay giằng xé một lúc rồi vẫn bú như thường.
          Ma xui quỷ khiến thế nào, anh chồng có tối kiến, thử bôi thuốc trừ sâu vì nghĩ đơn giản, thuốc phun vào lúa thì con sâu không dám cắn lúa, trẻ con cũng vậy ta bôi thuốc sâu vào vú chắc nó không dám bú.
         Ai ngờ bôi buổi sáng  chiều đi làm về thì thấy thằng cha hàng xóm lăn đùng ra chết.
         Trong không khí rung chuyển vì kèn trống tang thương ấy; đúng là “Tiếng oan dậy đất án ngờ lòa mây”. Người ta cứ hỏi thăm sao ông này đột ngột chết khi đang trai tráng…Thủ phạm chỉ có mỗi câu:
- Tôi biết đâu đấy!
        Hình như cả hai chuyện (Bạn bloger đọc thơ và cai sữa bằng thuốc sâu) rất vô lý. Nhưng lại có lý chỗ nó có tác dụng giống nhau của thuốc và thơ. Hihi!
        - Tôi biết đâu đấy!



Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Cảm ơn bạn!